Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
Quản lý mở cửa quát mập sư phụ.
Mập sư phụ cười nói: "Ngài yên tâm đi, tôi bảo đảm không thành vấn đề."
"Vậy thì tốt, một hồi liền đến."
Trên thực tế sáng sớm mập sư phụ liền được Bàng Suất ra lệnh, để hắn vệ sinh nhà tắm, Hoa Kì từ miệng mập sư phụ biết được, người tới lần này là một người đầu tư khác của nhà tắm, chẳng qua là mới vừa vào nhóm.
Ngày này, nhà tắm không nhận khách vãng lai, mọi người nhìn qua tương đối đều rỗi rãnh, mãi cho đến mười giờ rưỡi đêm, một đám người mênh mông cuồn cuộn vào nhà tắm.
"Tới rồi tới rồi." Phục vụ ở cửa mở miệng kêu: "Nhìn dáng dấp như mới vừa cơm nước xong, uống năm mê ba man."
Dù sao Hoa Kì cũng hơi tò mò, chen đến cửa nhà tắm nhìn ra phía ngoài, đúng lúc nhìn Bàng Suất vịn bả vai một người đi tới, Hoa Kì bĩu môi chuẩn bị lùi về nhà tắm, lúc cậu rụt cổ lại liền nghe một tiếng nói quen thuộc: "Hoa Kì, thằng nhóc cậu sao lại ở nơi này?"
Hoa Kì phản xạ có điều kiện lại thò đầu ra, thấy người nọ thì Hoa Kì sững sờ, vội vàng nói: "Anh nhận lầm người." Nói xong, trượt chui vào nhà tắm.
Vóc Người Vô Cùng Tốt
Bàng Suất là nhân tài mới xuất hiện ở thành phố này, lúc đầu ăn không ít đau khổ, mỗi ngày đánh lộn đánh lạo tranh địa bàn, thu thập cái này đánh chạy cái đó, một lần nghiêm trọng đối đầu từ thọt thành trọng thương, theo đường cái chạy đến thành phố khác né một năm nửa năm, không ngờ trở về lần nữa hắn lại đột nhiên bộc lộ tài năng, danh tiếng vang xa.
Có lẽ, đây là số mệnh.
Nói đi thì nói lại, Bàng Suất tuy là danh tiếng chính thịnh, hắc bạch hai bên đều ăn, nhưng dù sao đi ra ngoài lăn lộn còn ít năm, nên so với Trang Hào cùng Chương Viễn có vẻ non nớt rất nhiều, bối phận cùng kinh nghiệm đều thấp phía dưới. Nhưng mà, Bàng Suất cũng có ưu điểm của Bàng Suất, đó là lòng dạ độc ác bằng bất cứ giá nào không muốn sống.
Có người nói, đi ra ngoài lăn lộn có mấy người xem nặng mệnh của mình?
“Hoa Kì, sao thằng nhóc cậu lại ở nơi này?”
Hoa Kì gặp Chương Viễn hai lần, một lần ở nhà tắm, một lần ở cửa đồn công an, hai lần đều không hơn hai giờ, lâu như vậy, ấn tượng của cậu đối với người này tự nhiên nhạt đi rất nhiều, nên lúc Chương Viễn kêu tên cậu, cậu thò đầu ra nhìn mấy lần, chợt nhìn ra người Bàng Suất vịn là Chương Viễn, cậu liền rụt cổ lại: “Anh nhận lầm người.”
Hoa Kì trượt chui vào nhà tắm, chạy chậm như muốn tìm chỗ trốn, ai ngờ mặt đất trơn trợt, Hoa Kì mất trọng tâm ngửa mặt hướng trời té xuống, chỉ nghe một tiếng âm hưởng, hợp với một tiếng ‘ má ơi ’Hoa Kì kêu sợ hãi, trận kia, không thể không khiến mọi người trong nhà tắm cười ngửa tới ngửa lui.
Bàng Suất sóng vai cùng Chương Viễn đến cửa nhà tắm, nhìn Hoa Kì tứ chi ngửa ra hai tay chắp lại nằm trên đất, vẻ mặt hết sức khổ sở, chau mày mắng: “Hoa Kì, mày muốn làm gì? Muốn ông đây mất mặt có phải không?”
“Không có việc gì không có việc gì.” Chương Viễn cười nhẹ nhàng nói: “Tôi và Hoa Kì quen biết đã lâu, trước kia chúng ta còn có chút chuyện nhỏ, chẳng qua tôi thật không ngờ cậu ấy sẽ đến chỗ chú đi làm.”
Bàng Suất sững sờ, kinh ngạc nói: “Anh và Hoa Kì. . . . . . quen biết đã lâu?”
Chương Viễn xem thường gật đầu một cái: “Ừ, trước kia đi ở nhà tắm Cổ Lãng biết.” Nói xong, Chương Viễn mỉm cười vào nhà tắm, đôi giày da tỏa sáng đạp gạch men sứ trên mặt đất kích thích nước khẽ văng lên, hắn đi tới bên cạnh Hoa Kì, khom lưng ngồi chồm hổm xuống: “Cậu vừa thấy tôi liền chạy là vì sao? Tôi đáng sợ như vậy sao?”
Lần này Hoa Kì ngã không nhẹ, mông đều muốn té thành bốn cánh hoa rồi, cậu chống sàn nhà ướt nhẹp bò dậy, cố ý trợn mắt méo miệng nói: “Tiên sinh, anh nhận lầm người.”
Chương Viễn dở khóc dở cười nói: “Chớ đùa, thằng nhóc cậu hóa thành tro tôi cũng nhận ra.” Hắn tự tay đỡ cánh tay Hoa Kì, còn nói: “Nhóc cậu sao lại chạy đến đây đi làm? Không trách được tôi đến Cổ Lãng đều không thấy cậu.”
Hoa Kì vội vàng khôi phục vẻ mặt vốn có, vung tay một cái thoát khỏi nắm tay Chương Viễn, không tình nguyện nói: “Tôi đi làm ở đâu cần anh để ý à?”
“Ha, Hoa Kì mày nói chuyện kiểu gì đấy?” Bàng Suất từ ngoài cửa đi vào, giả mù sa mưa nói: “Có phải mày không muốn đi làm nữa hay không?”
Chương Viễn vội vàng khoát tay: “Không có việc gì không có việc gì, tôi biết cậu ta sớm hơn cả chú, nhóc này chỉ thích tiền.” Nói xong, Chương Viễn đảo tròn mắt, đùa giỡn cười một tiếng: “Còn thích một người.”
Hoa Kì ngẩn ra, chỉ sợ Chương Viễn nói chuyện mình và Trang Hào ra ngoài, vội vàng ngắt lời nói: “Anh quản được sao, nhàm chán.”
Chương Viễn nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, đoán chừng là tất cả kiên nhẫn đã hết sạch.
Hoa Kì người này còn có ưu điểm, đó là nhìn mặt mà nói chuyện, nhìn sắc mặt Chương Viễn khó coi, cố ra vẻ buồn ngủ ngáp một cái: “Tiên sinh, ngài tắm kỳ không? Không tắm tôi phải đi làm việc khác.”
Cuối cùng Chương Viễn lại mỉm cười: “Được, tôi tới nhà tắm để tiêu khiển, thủ pháp của cậu tốt như vậy, tôi cầu còn không được đâu.” Nói xong, Chương Viễn lại nghiêng đầu nói vớ