Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2116 lượt.

i: “Tôi nào biết.” Thật ra thì, Hoa Kì có dự cảm không rõ ràng, đoán chừng có liên quan tới Trang Hào.
“Đoán một chút xem.” Bàng Suất không ngừng nhướng mày, giống như nói đùa.
Hoa Kì hít sâu một hơi, rất không tình nguyện nói: “Tôi không đoán, tôi không phải là Đại La Thần Tiên, nếu tôi có thể đoán được đã sớm phát tài rồi, còn ở dưới trướng của anh để bị khinh bỉ làm gì.”
Tốc độ Bàng Suất lái xe chậm lại, dừng ở ngã tư đường đèn đỏ, hắn móc ra một bọc Trung Nam Hải(thuốc lá?) trong túi áo vét, rút ra một cây ngậm ngoài miệng, sau khi hít một hơi nói: “Trang Hào đắc tội với người không phải chỉ có mình tao, chớ nghĩ chuyện này quá đơn giản.”
Hoa Kì chỉ coi lời Bàng Suất là gió thổi bên tai, thổi qua thì bay mất.
Đèn xanh sáng lên, Bàng Suất khởi động xe lần nữa, một đường hướng Bắc đi, đi ngang qua ngã ba nữa là đến nhà Trang Hào.
Hoa Kì nhớ con đường này, kinh hồn bạt vía nói: “Không phải anh muốn trực tiếp giết đến nhà Trang Hào chứ?”
“Tao điên cuồng như vậy sao?” Bàng Suất nghiêng đầu nhìn Hoa Kì cười cười, còn nói: “Tao dẫn chú mày đi ăn cơm mà thôi, đừng lo lắng.”
“Ăn cơm? Ăn gì?” Hoa Kì trời sanh vô tâm vô phế, đổi thành người khác nhất định sẽ nói đây không phải là Hồng Môn Yến chứ? Mà Hoa Kì lại hỏi ăn cái gì trước tiên.
Bàng Suất suy nghĩ một chút: “Dẫn mày đi ăn xiên nướng, thế nào?”
“Xiên nướng? Được nha, tôi thích ăn xiên nướng, đặc biệt là gân và lòng nướng.” Hoa Kì bắt đầu chà sát tay, trong miệng cũng nhảy nước miếng ầm ầm.
“Biết uống rượu sao?” Bàng Suất lại hỏi.
Hoa Kì nói: “Cũng tạm, uống ba bốn bình không là vấn đề, nhiều gánh không được, dễ bái thiên địa.”
“Bái thiên địa? Ý gì?” Bàng Suất hiếu kỳ nói.
Hoa Kì hé miệng cười trộm: “Không nói cho anh.”
“!@#$%$@, mày nghĩ ông đây muốn biết sao.” Bàng Suất một cước nhấn chân ga vọt ra ngoài, lái chiếc xe yêu thích vòng quanh khu Hướng An ba vòng mới tới nơi. Nơi này có một nhà hàng thiêu nướng, phía sau một siêu thị, mặt ngoài nhìn qua không quá lớn, nhưng một địa phương tầm thường như vậy, mới có thể nướng ra những xiên nướng ngon nhất.
Bàng Suất ngừng xe ven đường, bởi vì cửa siêu thị có không ít xe hàng lớn dừng nơi đó, thực không có nơi dừng xe.
Sau khi xuống xe, Hoa Kì bọc áo khoác nhung đứng ở cửa siêu thị, hiếu kỳ nói: “Sao lại nhiều xe hàng thế này.”
Bàng Suất cười cười: “Nơi này là đầu mối then chốt vận chuyển hàng của khu Hướng An, trời vừa tối có không ít tài xế tới quán xiên nướng này ăn cơm uống rượu.”
“A, xem ra anh rõ như lòng bàn tay.” Hoa Kì cảm thấy Bàng Suất người này không đơn giản, cho tới nay làm chuyện gì cũng có vẻ nắm chặt.
Bàng Suất không đáp, bước đi thật nhanh vào quán xiên nướng.
Quán xiên nướng đã đầy ắp cả người, mắt nhìn không thấy chỗ ngồi, Hoa Kì tinh mắt liếc lên một góc nhỏ, đưa tay chỉ nói: “Ai, có một vị trí.”
Bàng Suất cười cười: “Không cần, cùng tao tới đây.” Bàng Suất một mình chen vào đại sảnh.
Hoa Kì đi sau lưng hắn, theo khe hở khó khăn đi về phía trước.
“Ca, chỗ này.” Sâu trong đại sảnh có một bàn lớn, ngồi ít nhất mười người, trong đó còn có hai vị trí trống không.
Bàng Suất nghe người nọ kêu, cười đi bộ qua, cởi áo vét tông bỏ trên ghế: “Như thế nào, hôm nay có đến không?”
“Nhất định, đây là thói quen của bọn hắn.”
Lúc Hoa Kì tới chỉ nghe được hai chữ thói quen, cậu không nghĩ nhiều liền ngồi bên cạnh Bàng Suất.
“Ông chủ, cho 30 xiên gân, một nồi lòng nướng, cộng thêm một thùng bia.” Bàng Suất một hơi gọi không ít thứ, đều là trên đường nói. Bàng Suất cầm một ly rượu thả trước mặt Hoa Kì, cười nói: “Nếu muốn từ chức, đây xem như là tiệc chia tay.”
Hoa Kì mặt mày hớn hở nói: “Cái người cũng quá keo kiệt, tiệc chia tay gì mà chỉ mời ăn xiên nướng?”
Bàng Suất cười nói: “Người khác xiên nướng cũng không có.”
Hoa Kì xuề xòa, chỉ có thể buồn bực chờ món ăn.
Quán xiên nướng khách hàng đông đảo, một thanh nhất sắc là đàn ông ngũ đại tam thô, mấy cô gái trẻ vội không tìm được Đông Tây Nam Bắc, một hồi bên này gọi một tiếng, bên kia thét một tiếng, chỉ thấy các cô qua lại chuyển chuyển trong đại sảnh.
Quán cũ cũng có chỗ tốt của quán cũ, đó là ứng đối khách có biện pháp, một bàn của Hoa Kì đợi không bao lâu đồ ăn liền lên đủ, Hoa Kì không mời tự tiện vén tay áo lên ăn, trong mắt không hề có người khác.
Bàng Suất thấy Hoa Kì ăn thích thú, cười ha hả nói: “Có muốn một nồi lòng nướng nữa không?”
Hoa Kì giương mắt nhìn hắn: “Anh trả thì tôi không có vấn đề.”
Bàng Suất cười cười: “Đừng chỉ cố ăn, uống hai chén.” Bàng Suất nháy nháy mắt người bên cạnh, người nọ vội vàng rót một ly bia đầy cho Hoa Kì.
Hoa Kì thật lâu không uống bia, them thuồng cầm ly một hơi uống gần nửa ly, để ly xuống lúc hài lòng nói: “Ông chủ, tiền lương của tôi khi nào cho?”
Bàng Suất ngẩn ra: “Chương Viễn nói không sai, trong mắt mày chỉ có tiền.”
Hoa Kì vừa cười vừa ăn, nhậu vô cùng vui.
Một bàn rất ít người động đũa, căn bản đều là nhìn Hoa Kỳ cùng Bàng Suất hai người anh tới tôi đi nói chuyện với nhau, trong đó có ngư