Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.

i Bàng Suất sau lưng: “Có phòng bao không? Hai an hem ta vừa tán gẫu bên chà xát.”
Bàng Suất nhìn đủ trò hay, hài lòng nói: “Có, phòng bao lầu bốn đều rãnh, đều chuẩn bị cho anh.”
Chương Viễn cười đi tới: “Anh em đủ rộng rãi a.”
“Tất nhiên, đi.” Bàng Suất lần nữa bấu víu bả vai Chương Viễn, một trước một sau ra khỏi nhà tắm, lúc chuẩn bị rời đi, Chương Viễn quay đầu nói với Hoa Kì bên trong: “Lên mau, tôi chờ cậu.”
Bàng Suất ở một bên trả lại cho Hoa Kì một ánh mắt tàn nhẫn, khiến cho Hoa Kì đi vào khuôn khổ.
Hoa Kì nhìn bọn họ rời đi, người bên trong nhà tắm cũng từ từ giảm bớt, Hoa Kì bĩu môi, phi một tiếng nhổ nước miếng, mắng: “Chơi trò gì vậy.”
Khó trách Trang Hào nhìn không vừa mắt Chương Viễn, ngay cả mình cũng bắt đầu ghét người này rồi.
Hoa Kì thu dọn túi công cụ, ước chừng dùng hơn 20 phút, phục vụ xuống ba luân phiên thúc dục cậu. Hoa Kì chậm chân thu dọn xong tất cả, nện bước một đường đi lên đảo quốc, rốt cuộc đã đi đến cửa phòng bao.
“Ông chủ, tôi có thể vào không?”
“Vào đi.”
Hoa Kì đẩy cửa vào, nương theo mà đến là tiếng cười sảng lãng của Bàng Suất cùng Chương Viễn, Hoa Kì không khỏi quan sát hai người trần truồng trên giường, khẽ bĩu môi: “Ông chủ, có cần tìm thêm một người nữa không? Tôi không có dài bốn cái tay.”
Bàng Suất trợn mắt: “Mày mà dài bốn cái tay thì là quái vật, trước chà xát cho Viễn ca.”
“Được.” Hoa Kì đi qua bên giường ánh mắt trong lúc lơ đãng quét qua phía dưới Chương Viễn, chỗ này cùng Trang Hào, Chương Viễn chênh lệch không có mấy.
“Hoa Kì, cậu còn chưa nói vì sao cậu lại tới nơi này đấy.” Chương Viễn để hai tay sau ót mỉm cười nói.
Hoa Kì để túi công cụ lên tủ đầu giường, khom người nói: “Cổ Lãng sa thải tôi, cho nên mới tới nơi này làm việc.”
“Sa thải? Bọn họ thật đúng là không có mắt.” Chương Viễn bĩu môi, lại nói: “Tôi nhớ hắn nói qua cậu là tắm kỳ công ngự dụng của hắn, chẳng lẽ cậu bị sa thải, hắn không có chút biểu hiện nào?”
Hoa Kì liếc Chương Viễn một cái, nho nhỏ nói thầm: “Mắc mớ gì tới anh.”
“Cậu nói cái gì?”
Hoa Kì mở miệng: “Không có gì, đều là chuyện quá khứ rồi, còn nói anh ấy làm gì.”
“Cậu muốn nghĩ lại xem, tôi nhớ lúc cậu tuốt– ống không phải gọi tên hắn sao? Thế nào? Giờ không thích hắn?” Chương Viễn làm như cười giỡn nói.
Mặt Hoa Kì đỏ lên, lúng túng không biết đáp lại như thế nào.
“Viễn ca, anh gặp qua Hoa Kì tuốt- ống?” Bàng Suất ở một bên nghe say sưa ngon lành, không khỏi phát triển bản chất bát quái.
Chương Viễn nghiêng đầu nhìn Bàng Suất, mỉm cười nói: “Ừ, cũng là chuyện trước kia.”
Bàng Suất rơi vào trầm tư, chốc lát, lại hỏi: “Viễn ca, anh và Hoa Kì chẳng lẽ?”
“Cái gì?” Chương Viễn cười ha hả nói.
Bàng Suất không biết mở miệng như thế nào, dù sao những chuyện này không quan hệ đến hắn.
“A. . . . . .” Chương Viễn bừng tỉnh hiểu ra: “Tôi hiểu chú muốn hỏi cái gì, tôi tính hướng bình thường, ngược lại Hoa Kì thích đàn ông mới là thật, chú đoán xem người cậu ta thích ai ?”
“Ai vậy?” Bàng Suất phản xạ có điều kiện nói.
Tay Hoa Kì cầm khăn tắm run một cái, nghĩ thầm lần này hỏng, vì phòng ngừa Chương Viễn lộ tẩy, bất đắc dĩ, Hoa Kì mãnh liệt đem tay đáp lên người Chương Viễn: “Ca, dáng người anh thật tốt.”
Chương Viễn bị dọa khẽ run rẩy: “ĐM, cậu muốn hù chết người à?”
Hoa Kì nhếch miệng cười nói: “Nào có, em đây là bị vóc người anh hấp dẫn.”
Sắc mặt Chương Viễn đỏ lên, lúng túng nói: “Đừng làm rộn, nhanh xoa chân cho tôi.”
“Được.” Hoa Kì để khăn tắm xuống, ngồi bên cạnh Chương Viễn, cậu để chân của hắn lên chân mình, nặng nhẹ vuốt ve: “Ca, anh muốn nghe nhạc không? Em hát cho anh nghe.”
Chương Viễn cười hì hì: “Cậu còn biết hát?”
Hoa Kì phát triển tinh thần da mặt dày, vô sỉ nói: “Dễ nghe lắm, mẹ em luôn nói em hát còn dễ nghe hơn Lưu Thiên Vương.”
Chương Viễn không nhịn được cười to: “Được, vậy thì tới một bài.” Chương Viễn quay đầu nói với Bàng Suất bên cạnh: “Trước kia tôi đi ra ngoài tiêu khiển bên cạnh đều là phụ nữ bồi, đây là lần đầu tìm đàn ông, nhưng mà nói thật, chú không phải cảm thấy Hoa Kì còn dễ nhìn hơn con gái một chút sao?”
Bàng Suất rất ít quan sát cẩn thận đàn ông, Chương Viễn nhắc tới như vậy mới hăng hái, nghiêm túc nhìn Hoa Kì mấy lần, tán thưởng nói: “Anh không phải nói tôi còn không phát hiện, thằng nhóc này quả thật rất đẹp mắt.”
Chương Viễn biết, Bàng Suất cũng không phải hùa theo lời mình, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.
“Đến đây đi, hát một bài.”
Hoa Kì nắm chân điểm Chương Viễn, suy nghĩ trong chốc lát, lại hắng giọng một cái: “Đau không chịu nỗi đau không chịu nỗi, em nhớ anh nhớ anh nhớ anh nhớ đến trời đen mịt, lương tâm có không, lương tâm anh bị chó ngậm trong mồm tha đi. . . . . .” giọng Hoa Kì không dễ nghe lắm, thậm chí có chút ngũ âm không được đầy đủ, hát đến đoạn sau còn phá âm, làm Chương Viễn cùng Bàng Suất hai người ôm bụng cười lăn lộn.
“Ai, tôi ca hát cũng muốn tiền, các người không trả tiền còn cười?” Hoa Kì cười láo lĩnh nói.
Chương Viễn vừa cười vừa nói: “Tôi xem cậu không chỉ m