Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.
kiệu đưa Tố Cẩm nương nương đến Tẩy Ngô cung. Ngày hôm đó trời rất đẹp, là ngày Hoàng đạo, vậy mà Tố Cẩm nương nương lại không thể vào được Tẩy Ngô cung, nô tỳ tận mắt chứng kiến quân thượng mặt lạnh như tiền đâm một kiếm vào ngực nương nương. Nô tỳ thấy đó là nhát kiếm chí mạng, tiếc là Thiên Quân lại đến kịp thời, cứu nương nương. Sau này, thượng thần cũng thấy cả rồi, nương nương là do Thiên Quân giữ lại, vào được Tẩy Ngô cung, nhưng quân thượng chỉ coi nương nương là cái lọ đựng mắt cho chủ nhân nhà nô tỳ thôi. Những cũng nga hầu hạ nương nương thấy nàng ta đáng thương, nhưng nô tỳ lại cảm thấy nàng ta tự làm tự chịu”.
Ta kinh ngạc: “Đôi mắt?”.
Nại Nại cắn răng nói: “Đôi mắt của nàng ta, chính là ăn cắp trên người của chủ nhân số khổ của nô tỳ”.
Ta im lặng hồi lâu, bình thường gặp phải những chuyện kỳ lạ như thế này chắc chắn sẽ phải hỏi rõ ngọn nguồn, lần này chẳng hiểu sau trong lòng lại không muốn, chỉ buông một tiếng thở dài mà thôi.
Đôi mắt Nại Nại đã đỏ hoe: “Trước đây nô tỳ ngây thơ, chủ nhân của nô tỳ cũng ngây thơ. Sau này nô tỳ mới biết, lúc đầu chủ nhân cũng khó khăn lắm mới có thể sống bình an trong Thiên Cung ba năm. Lạc Tư nương nương nói quân thượng cho rằng che giấu tâm tư của mình thì có thể bảo vệ được chủ nhân. Nhưng ngài đã che dấu tình cảm trước các thần tiên bao gồm cả chủ nhân, cuối cùng cũng chẳng thể giấu giếm được người cần che giấu là Thiên Quân”.
Lời vừa dứt, đột nhiên gương mặt nàng trắng bệch, bỗng sực tỉnh, làn môi run run: “Nô tỳ lỡ lời”.
Nàng ta nói rất nhiều, phần trước còn có đầu có đuôi, phần sau ta thực sự không hiểu mô tê gì, cũng không biết nàng ta lỡ lời gì, mà trong lòng bỗng mơ hồ, rối bời.
Mang theo tâm trạng rối bời ấy, khi đi qua “Nhất Lãm Phương Hoa”, bỗng có một luồng khí lành bốc lên ập tới trước mặt.
Dẫn đầu hết thảy thần tiên bốn bể tám cõi, tiên khí có thể đạt tới cảnh giới siêu việt như thế, tổng cộng cũng chỉ có khoảng bốn, năm người. Bốn năm người này thì thượng thần Chiết Nhan hứng thú tao nhã, phẩm vị còn tao nhã hơn cả hứng thú lại là người siêu việt hơn cả.
Bây giờ, Chiết Nhan siêu việt đang túm tay áo đứng dựa bên tường của “Nhất Lãm Phương Hoa”, vui vẻ nhìn ta cười.
Ta ngẩn người ra.
Lúc Tố Cẩm quỳ lạy ta, bên ngoài cửa có vạt áo ai đó lướt qua, ta vừa liếc nhìn đã đoán đó là Chiết Nhan. Nhưng cứ tưởng lão đang ở Thanh Khâu cùng tứ ca, ai dè vạt áo hoa hòe hoa sói đó đúng là của lão ta.
Ta vì muốn trút giận nên mới nói những lời không hề khách sáo với Tố Cẩm, giờ nghĩ lại, thực sự hơi mất mặt thượng thần, lần này để Chiết Nhan nghe thấy những lời đó, khiến ta phải đỏ mặt xấu hổ.
Lão ta lại hí ha hí hửng, bước lên trước mặt ta, nói: “Bao nhiêu năm rồi không được thấy ngươi nhỏ nhen như vậy, hôm nay đứng dưới chân tường này lại được nghe thấy. Chân Chân luôn trách ta đưa ngươi đến Côn Luân là sai lầm, chỉ học được mỗi một nghề, mà lại là cái nghề mắng người ghê gớm, hoàn toàn chẳng còn chút gì ngây thơ hoạt bát lúc hắn dẫn ngươi đến. Xem ra bây giờ ngươi đúng là hết thuốc chữa rồi.
Ta buồn bã ngẩng lên nhìn trời xanh. Giờ đây ta đã mười bốn vạn tuổi, theo như cách tính của người phàm, có thể ví như một bà lão già nua, nếu vẫn còn ngây thơ hoạt bát như thuở nhỏ, mẹ ôi, vậy chẳng phải là dọa người ta sao?
Vì ta luôn quen với sự già đi ấy, thế nên trong lòng mới có thể có những tính toán thấu tình đạt lý đến thế, nhưng Chiết Nhan lại không chịu quen với sự già đi ấy, ta chỉ có thể không thèm so đo với lão, đành phe phẩy quạt, nói với vẻ khiêm nhường: “Thứ phi của Dạ Hoa quả thực rất trái tai gai mắt ta, tuy ta luôn yêu mến những tiểu thần tiên nhanh nhẹn cơ trí, nhưng quá nhanh nhẹn cơ trí, đến mức chạy đến trước mặt ta ra vẻ thông minh, thì ta chẳng thích chút nào. Cho nên mới lấy tấm lòng của trưởng bối quan tâm tiểu bối, dạy nàng ta đôi câu. Thực sự không thể coi là nhỏ nhen được, lão quá khen rồi, quá khen rồi”.
Lão ta lại mỉm cười.
Thực ra trước đây Chiết Nhan không hay cười như vậy, nhưng gần đây ngày xuân đắc ý, ngày tháng vui vẻ, nên cũng tươi cười hớn hở hơn xưa. Ta cười đáp lại: “Hôm qua Dạ Hoa có dẫn ta lên Cửu Trùng Thiên, hôm nay lão đã chạy đến đây, không phải là muốn nghe lén chuyện của ta đấy chứ?”.
Lão hắng giọng một tiếng rồi ngưng cười, ánh mắt chuyển sang nhìn Nại Nại đứng cạnh ta. Nại Nại không hổ đã ở Thiên Cung lâu ngày, chỉ nhìn sắc mặt là hiểu được tâm ý người khác, lập tức cúi người chào: “Tiểu tì xin đến Thượng Thanh Cảnh trước để chuẩn bị hầu thượng thần”.
Ta hài lòng gật gật đầu.
Chiết Nhan chẳng bao giờ nghiêm túc, đợi Nại Nại đi khuất thì ngay lập tức lại tỏ ra trang nghiêm, đường hoàng. Dáng vẻ của lão khiến ta phát run trong lòng.
Ba năm trước, sau khi ta hôn mê tỉnh lại, phát hiện tiên thể của sư phụ không cần dùng máu của ta để bảo quản, dáng vẻ lúc ấy của lão cũng như bây giờ, khuôn mặt trầm ngâm, gõ gõ lên giường băng trong động Viêm Hoa, thong thả an ủi: “Có lẽ Mặc Uyên sắp tỉnh lại”, hại ta mừng hụt.
Bây giờ, ta ngẩn ra nhìn đôi mắt vừa dài vừa n