Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.

ức giận liền nghĩ tới việc sẽ tìm đối tượng nào đó để trút giận, nhưng biết tìm ai bây giờ?
Tìm Đặng Giai cũng được thôi, chỉ là khoảng cách xa quá, dùng điện thoại và mạng cũng không thể dập tắt được ngọn lửa buồn bực đang bùng lên trong lòng cô lúc này. Dù sao thì nước xa không cứu được lửa gần. Hay là tìm Thẩm Lộ Dao? Nhưng chắc rằng gần đây cô ấy đang bận yêu đương, không có thì giờ mà quan tâm đến nỗi buồn này của cô. Hay đi tìm đồng nghiệp Trịnh Hân? Nhưng cô ấy lại ở cùng với mẹ chồng, ngày nào cũng như ngày nào, mỗi khi tan làm là phải về nhà ngay, nếu không mẹ chồng sẽ nghi thần nghi quỷ, chỉ có cuối tuần mới có thể tìm cô ấy...
Trong lúc Tiểu Lạc không biết tìm ai để trút bỏ những phiền não thì lại có người tự động dẫn xác đến. Người này chính là anh họ xa Giang Viễn Hàng mà mẹ cô thường nhắc tới.
Khi Tiểu Lạc nhận điện thoại của anh, cô cảm thấy có chút ngạc nhiên. Bình thường, anh ta ngoài việc thi thoảng chào nhau một hai câu trên với cô thì gần như không gọi điện thoại cho cô bao giờ. Sau khi anh ta đến Bắc Kinh hai người chỉ gặp nhau có hai lần.
“Tiểu Lạc, gần đây có bận không?” Giang Viễn Hàng hỏi.
“Cũng bình thường, sao vậy, có chuyện gì không anh?” Tiểu Lạc hỏi bâng quơ.
“Ồ, cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là chúng ta đã không gặp nhau một thời gian rồi nên muốn gặp em nói chuyện chút thôi. Hôm nay sau khi tan làm em có rảnh không, anh mời em đi ăn cơm.”
Mọi người đều nói “không có chuyện không nên đến điện Tam Bảo”, trong lòng Tiểu Lạc nghĩ lần này Giang Viễn Hàng tìm cô chắc là có chuyện gì. Hơn nữa, Tiểu Lạc và Trình Hạo vừa cãi nhau xong vẫn còn đang trong tình trạng chiến tranh lạnh, cô cũng không muốn tan làm xong rồi về nhà ngay. Đã có người mời đi ăn cơm, đúng lúc có thể kéo dài thời gian về nhà để cho Trình Hạo tự kiểm điểm bản thân. Vì thế cô đã nhận lời Giang Viễn Hàng.
Lúc Viễn Hàng lái xe đến toà nhà công ty nơi Tiểu Lạc làm việc thì anh nhìn thấy cô và Vương Miêu đang sánh vai đi từ cửa lớn của công ty ra.
“Tiểu Lạc.” Giang Viễn Hàng hạ thấp cửa xe xuống, thò đầu ra gọi.
“Đây là ai vậy?” Vương Miêu đã xem qua ảnh của Trình Hạo và nhận ra anh chàng đẹp trai trong xe đó không phải là Trình Hạo nên tính hiếu kỳ của cô đột nhiên bột phát.
“Anh họ tớ.” Tiểu Lạc vừa trả lời Vương Miêu vừa nói với Giang Viễn Hàng: “Anh thật đúng giờ nhỉ!”
“Đó là điều tất nhiên mà, mời em họ đi ăn cơm thì phải tỏ rõ thành ý của mình đúng không?” Giang Viễn Hàng cười nói.
“Hoa đã có chủ chưa vậy?” Vương Miêu ghé sát tai Tiểu Lạc hỏi nhỏ. “Bà cô luống tuổi” Vương Miêu thấy anh chàng trước mặt mình tướng mạo cũng rất được, mắt sáng, hàm răng trắng, lại có xe riêng, trong lòng đã có dự định muốn “đoạt lấy làm của riêng”.
Tiểu Lạc lườm Vương Miêu một cái thì phát hiện hai mắt cô ấy đang dán chặt vào Giang Viễn Hàng. Anh giống như miếng thịt nướng trông rất ngon lành, thơm phức. Tiểu Lạc nghĩ, cô nàng này không phải là đã để ý đến anh họ rồi đó chứ?
“Hình như là chưa có, không thấy anh ấy nói bao giờ.” Tiểu Lạc nói có chút trầm tư.
Sau khi nghe Tiểu Lạc nói vậy, đột nhiên trong lòng Vương Miêu như nở hoa. Gần đây, cô bị mẹ bức ép đến mức ba ngày thì phải đi xem mặt hai lần nhưng những người đàn ông mà cô gặp phần lớn đều không đạt tiêu chuẩn. Nếu không phải tuổi tác quá lớn thì tướng mạo không được tốt, hoặc mỗi lần đến giờ đi ăn cơm đều mượn cớ có việc bận vội vàng bỏ đi, đúng là quá nhỏ mọn, keo kiệt.
Những người ở bên cạnh cô vốn đã có đôi có cặp cả rồi. Cô vô cùng ngưỡng mộ họ và cũng dự định nhanh chóng tìm một người bạn trai tốt để yêu. Mẹ cô thì yêu thương con gái đến mức sốt ruột, suốt ngày lo tìm người yêu cho con, thậm chí mới sáng sớm đã chạy ra công viên, cầm ảnh của con gái mình đi khắp nơi giới thiệu. Ông trời không phụ người có lòng, bà Vương quả thật đã tìm được cho con gái mình rất nhiều người đàn ông tốt nhưng không ngờ con gái lại khắt khe như vậy, đến một người cũng không lọt vào mắt xanh của cô.
Vương Miêu cũng không biết do phẩm chất, tính cách của những người đàn ông đó không phù hợp, hay do bản thân cô không hứng thú gì với chuyện đi xem mặt. Tóm lại bây giờ cứ nhắc đến chuyện này là cô phản đối kịch liệt không muốn đi một chút nào cả. Chuyện xem mặt đã đả kích cô quá lớn nên cô thà “ở vậy”, phấn đấu trở thành gái ngoan hàng đầu của thành phố này, chứ không thèm đi gặp bất cứ một ai nữa.
Nhưng nếu người đàn ông mà cô gặp mặt là anh họ của Tiểu Lạc... có thể sẽ có ngoại lệ. Vương Miêu nhìn Giang Viễn Hàng mà đầu óc như đang bay trên mây, miên man bất định.
“Giới thiệu một chút đi.” Vương Miêu thấy Tiểu Lạc mở cửa xe như sắp bước lên xe của Giang Viễn Hàng liền bước nhanh về phía trước túm lấy cô.
“Đây là anh họ mình - Giang Viễn Hàng, còn đây là đồng nghiệp của em - Vương Miêu.” Tiểu Lạc như đi guốc trong bụng Vương Miêu nên giúp “người đẹp” hoàn thành ước nguyện.
Vương Miêu không Quên nhân cơ hội này đưa danh thiếp của mình: “Chào anh, đây là danh thiếp của tôi, có chuyện gì có thể liên lạc với tôi.” Vừa nói x