Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1913 lượt.

t con chó đồ chơi biết hát nữa.
Khi chọn mua xong những món quà này đã là mười hai giờ trưa. Trình Hạo tay xách nách mang, túi to túi nhỏ nhưng lần đầu tiên khuôn mặt anh lộ rõ vẻ vui mừng, tràn đầy hạnh phúc như thể giành được thành quả gì to lớn lắm.
“Anh xem anh kìa, ngày trước đi mua sắm cùng em, khuôn mặt anh trông giống quả mướp đắng nhăn nheo, hôm nay lại biến thành quả dưa vàng căng mịn rồi, trông trẻ ra mấy tuổi đó.” Tiểu Lạc nhìn Trình Hạo trêu chọc.
“Từ trước đến nay anh vẫn rất trẻ mà, ngày nào anh chẳng vui chứ.”
Nhìn Trình Hạo nhanh chóng rảo bước đến trước cửa thang máy, cô không chịu được đành nhắc nhở: “Ở quê anh, Tết năm nào mọi người cũng có thói quen mặc quần áo mới chứ? Em còn chưa có bộ quần áo mới đẹp nào cả.”
“Quê anh chỉ có trẻ con lúc Tết mới mặc quần áo mới thôi.” Trình Hạo đáp lời mà hoàn toàn không hiểu ý của Tiểu Lạc.
“Tại sao anh lại mua quần áo cho mẹ và chị gái anh vậy?” Tiểu Lạc nghĩ Trình Hạo đang nói đùa với cô.
“Anh mua cho họ quần áo để mặc hàng ngày mà.” Anh thành thật trả lời.
Tiểu Lạc có ý tốt nhắc nhở nhưng không thành nên lại nghĩ ra một kế khác: “Ông xã, đây là lần đầu tiên em về nhà anh chơi, không nên mặc quần áo quá khó coi chứ. Em muốn mặc bộ quần áo mới đẹp đẹp một chút.”
“Em mặc quần áo bình thường là được rồi mà, anh thấy áo khoác lông màu trắng của em rất đẹp. Em đừng để vẻ đẹp bên ngoài che đi vẻ đẹp thánh thiện bên trong của em.”
“Ở quê em, mỗi năm Tết đến ai cũng phải mặc một bộ quần áo mới. Áo khoác lông màu trắng đó của em mua từ mùa đông năm kia, đã mặc hơn hai năm rồi còn gì, hơn nữa màu trắng lại không may mắn, Tết đến nên mặc quần áo màu đỏ mới phải.” Tiểu Lạc phát huy tinh thần “không được, không buông tha”, tiếp tục làm công tác tư tưởng với Trình Hạo.
“Nhập gia tùy tục, quê anh không cầu kỳ như vậy đâu. Em mặc quần áo hàng ngày của em lại còn thể hiện em giản dị, chất phác, càng nhanh chóng hòa nhập với mọi người hơn.”
“Có thật vậy không?” Tiểu Lạc bán tín bán nghi rồi lại nghĩ, không đúng, cô hòa nhập với mọi người làm gì chứ? Cô đâu có muốn sống ở đó, tương lai cô vẫn muốn mua nhà ở Bắc Kinh mà.
“Trình Hạo, em muốn mua một chiếc áo khoác anh cũng không bằng lòng sao? Ngày nào em cũng ở trong nhà viết bản thảo, rất ít khi ra ngoài phơi nắng. Hiếm khi được đi dạo phố mua sắm, anh không muốn mua cho em một bộ quần áo thật à?” Tiểu Lạc cũng không vòng vo với Trình Hạo nữa mà nói thẳng ra mình muốn mua một bộ quần áo mới.
Trình Hạo không nói gì.
Tiểu Lạc bực bội nói: “Cứ cho là anh không muốn mua cho em thì cũng phải nói một câu chứ.”
“Nói một câu.” Trình Hạo quay đầu lại nhìn cô, đúng là “nói một câu” rồi.
“Trình Hạo!” Tiểu Lạc giận đến mức đứng lại không thèm đi nữa.
“Ha ha, mua, nhất định phải mua chứ. Em không thấy anh đang đi lên tầng ba, khu chuyên bán quần áo phụ nữ sao. Chẳng lẽ em định ở đây mua quần áo trẻ em à? Em là đại công thần đã lao tâm khổ tứ vì gia đình, anh có thể không mua cho em sao.” Trình Hạo không nén được liền cười phá lên. Thực ra từ nãy đến giờ anh trêu chọc cô thôi.
“Được rồi Trình Hạo, anh dám chọc em à!” Vừa nói Tiểu Lạc vừa sử dụng “cửu âm bạch cốt trảo” ngay tại đại sảnh đông người.
“Nghe lời bà xã, sau khi tan làm anh về nhà luôn, viết bản thảo là vất vả nhất, bà xã là vĩ đại nhất.” Trình Hạo đã kịp thời cao giọng hát bài Nghe lời bà xã do mình “chế” lời trên nền nhạc bài hát Nghe lời mẹ[2'>mới có thể thoát khỏi chiêu đó của cô.
[2'> Bài hát do ca sỹ Đài Loan Châu Kiệt Luân biểu diễn.
Tiểu Lạc vui vẻ đi đến từng gian hàng bán quần áo phụ nữ rồi thử từng bộ một nhưng lại đau khổ phát hiện ra một điều, sau khi cô tập trung làm một người phụ nữ của gia đình thì đã béo lên, biến thành “sát thủ quần áo”.
Cô đã thử rất nhiều bộ quần áo nhưng Trình Hạo đều lắc đầu nói: “Không đẹp.”
“Haizz, thật sự là không đẹp hay anh giả vờ nói không đẹp vậy? Đừng nói là không đáng để anh mua cho em đó nhé.” Sau khi thử bộ quần áo thứ mười hai, Tiểu Lạc liền nổi nóng với Trình Hạo.
“Thật sự là không thích hợp với em mà. Lẽ nào anh lại không muốn bên cạnh là một đại mĩ nhân khiến anh có thể mở mày mở mặt sao?” Trình Hạo nói với vẻ vô tội.
Tiểu Lạc nghe vậy chỉ biết cố gắng chọn lấy một bộ quần áo thích hợp với mình nhất.
Cuối cùng, cô nhìn thấy một chiếc áo khoác màu hồng thẫm trong một cửa hàng, cô lập tức thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng giá của nó là 888 NDT. Ở khu chợ lớn này, cái giá đó cũng không phải là đắt, có thể chấp nhận được.
“Quý khách đúng là có con mắt thẩm mỹ! Chiếc áo này của chúng tôi bán chạy nhất đó, chỉ còn lại có mấy chiếc nữa thôi.” Nhân viên bán hàng nhiệt tình đón tiếp, lấy chiếc áo từ ma nơ canh xuống đưa cho Tiểu Lạc: “Thưa cô, bên kia có phòng thử đồ đấy, cô vào đó mặc xem sao.”
Tiểu Lạc nhận lấy chiếc áo rồi đi thẳng đến phòng thử đồ. Sau khi mặc lên người, cô cảm thấy rất vừa vặn liền nghĩ bụng, coi như đã tìm thấy mày, chiếc áo mong ước bấy lâu của ta!
Tiểu Lạc mở cửa phòng thử đồ rồi đi đến trước gương. Chiếc áo