Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341901

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.

chường trong phút chốc đã bay đi đâu mất.
“Điều này cũng giống như em viết văn vậy, đều cần nhờ vào vận số cả.” Khuôn mặt Trình Hạo đột nhiên xuất hiện đôi chút ảo não, anh lập tức chuyển đề tài: “Nếu em muốn tìm công việc mới thì ngay bây giờ hãy định hướng công việc trong tương lai luôn đi.”
“Định hướng ư? Chắc chắn em vẫn làm một biên tập viên rồi, cho dù có biên tập báo chí, tạp chí hay sách cũng được, miễn là em được làm nghề biên tập.”
“Ừ, cũng sắp hết năm rồi, bây giờ các công ty chắc cũng chẳng thông báo tuyển người nhiều nữa nên tạm thời em cứ bắt đầu vạch kế hoạch cho công việc sau này dần đi. Hãy chuẩn bị sơ yếu lí lịch, đơn xin việc thật tốt rồi đợi sang năm hãy gửi.” Trình Hạo gợi ý.
“Anh nói rất đúng với ý em, vì như vậy em cũng có thời gian đọc thêm sách báo, sẽ thu thập thêm được chút xíu kiến thức.” Tiểu Lạc vui vẻ đồng ý với lời gợi ý của anh.
“Nhưng em cũng đừng gắng sức quá, phải dành thời gian mà nghỉ ngơi. Trông thấy em mệt mỏi, anh xót ruột xót gan lắm.” Trình Hạo nói.
“Nếu thấy xót em thì anh chăm chỉ làm việc nhà đi.” Tiểu Lạc nháy mắt đầy tinh quái.
“…” Nói dài nói dai cuối cùng thành nói dại, nói đi nói lại tất cả đổ tại mình. Riêng về khoản mồm mép, Trình Hạo chưa bao giờ là đối thủ của cô cả.






Tết đến rồi!
Quần áo đẹp hay nhẫn kim cương chỉ là vật chất bề ngoài. Chúng có thể mang lại cho người phụ nữ cảm giác thỏa mãn trong chốc lát nhưng một người đàn ông tốt, thật sự yêu thương, quan tâm cô mới là tài sản quý giá nhất.
Năm 2008, thế vận hội Olympic tổ chức tại Bắc Kinh. Tiểu Lạc dự định sẽ thực hiện ba mục tiêu lớn vào năm đó: tìm việc, mua nhà và nhận giấy đăng ký kết hôn.
Sau khi Tiểu Lạc nói cho Trình Hạo biết ba mục tiêu “vĩ đại” của mình, anh nói: “Mua nhà và nhận giấy đăng ký kết hôn cũng là hai mục tiêu phấn đấu của anh trong năm sau nhưng để thực hiện nguyện vọng nhận giấy đăng ký kết hôn, anh còn phải mua nhẫn cho em đã. Cho nên ba mục tiêu lớn của anh trong năm 2008 là: mua nhẫn, mua nhà và nhận giấy đăng ký kết hôn.”
“Ha ha, em sắp quên hẳn chuyện này rồi, anh vẫn còn nhớ cơ à?” Trong đầu Tiểu Lạc lúc này chỉ còn mỗi chuyện là làm thế nào để tiết kiệm đủ khoản tiền đặt cọc mua nhà, cô sớm đã quên sạch chuyện mua nhẫn rồi.
Sau khi bố qua đời, chị chăm sóc anh hết mực. Trước khi Trình Hạo quyết định về quê hay ở lại thành phố làm việc, chị đã giúp anh liên hệ tìm việc. Lúc anh mới tốt nghiệp không có tiền, chị đã góp tiền cho anh mua một chiếc laptop. Có chuyện gì với chồng, chị cũng chỉ im lặng chịu đựng không nói cho anh biết, nếu không phải là mẹ không nhịn được mà “tiết lộ” thì anh không hề biết chuyện chị và anh rể đã ly hôn rồi sau đó quay lại với nhau. Chị luôn nói với anh là “chị sống rất tốt”, thậm chí còn thường xuyên gửi lên cho anh các món đặc sản ở quê. Nhờ vậy nỗi nhớ quê trong anh vơi bớt phần nào.
“Không sao, chúng ta ở nhà chị cũng chỉ có sáu, bảy ngày thôi, không phải là quá lâu nên đâu đến mức làm phiền.” Trình Hạo cố gắng kiềm chế nỗi chua xót đang dâng lên trong lòng.
“Quê anh nhiều núi, vậy chị anh có ở trên núi không? Có phải chúng ta cần làm vận động viên leo núi một lần không?” Tiểu Lạc tò mò hỏi.
Trình Hạo nghĩ đến chuyện căn nhà và chị gái nên tâm trạng có chút nặng nề nhưng khi nghe thấy câu hỏi này, anh liền cười phá lên.
“Vậy theo em, tất cả những người dân vùng núi đều là những vận động viên leo núi hết à? Em cho rằng cuộc sống của những người dân vùng núi đều như vậy à? Nhà của chị anh ở thị trấn, cuộc sống cũng giống như ở thành phố thôi.”
“À, thì ra là như vậy. “Tế bào vận động” của em không được phát triển lắm, nếu ngày nào cũng phải leo núi thì mệt lắm.”
“Em yên tâm đi, nếu có núi, anh sẽ cõng em lên.” Trình Hạo tự tin vỗ ngực nói.
“Vậy thì nên thêm chút nhạc vui, bản nhạc Trư Bát Giới cõng vợ anh thấy thế nào?” Tiểu Lạc cười hì hì rồi nói.
“Em xem em kìa, sắp sửa lấy chồng rồi sao lại không có chút chín chắn gì vậy! Anh không cho phép em nói ông xã của em là Trư Bát Giới đâu.” Trình Hạo thò tay ra định bóp mũi Tiểu Lạc.
Tiểu Lạc nhanh chóng tránh sang bên: “Chẳng phải anh cũng không chín chắn giống em sao, còn bóp mũi giống như trẻ con vậy.”
“Anh yêu em nên mới bóp mũi em, vì em là cô bé đáng yêu mà!”
“Vậy anh qua đây để em yêu anh một lần nào.” Vừa nói Tiểu Lạc vừa thò tay ra nhanh như cắt bóp mũi Trình Hạo, sau đó cười ha ha nói: “Sao? Anh thấy cảm giác được người khác yêu thương thế nào? Có thú vị không?”
“Cảm giác này thật là tuyệt diệu!” Trình Hạo cố làm ra vẻ rất thích thú.

Vì muốn để lại ấn tượng tốt cho mẹ chồng tương lai, Tiểu Lạc không ngừng tìm kiếm thông tin trên mạng về các tiêu chuẩn “Tam tòng, Tứ đức[1'>” của một người con dâu, những cách hòa giải mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu mà người đời nói là khó giải quyết nhất. Cô lại suy nghĩ xem mua quà ra mắt gì tặng mẹ chồng tương lai có thể khiến mẹ chồng vừa gặp đã khen con dâu hiếu thuận lại hiểu biết, suy nghĩ xem