Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
nữa, anh biết làm thế nào. Tiểu Lạc, anh xin lỗi, vì yêu anh mà em đã phải chịu khổ rồi. Hôm qua thấy em đi mua vé tàu mà bị cảm lạnh như vậy, trong lòng anh thật sự rất khó chịu. Hơn nữa, mẹ anh đã nói với họ hàng thân thích chuyện anh sẽ đưa con dâu tương lai về rồi, nếu chúng ta không về được, anh sợ mẹ và mọi người lại suy nghĩ, vì thế hôm nay anh mua xong vé rồi mới dám nói với em. Anh biết bây giờ chúng ta đang chuẩn bị tiền mua nhà, tiêu mất 4000 NDT này trong lòng anh cũng rất tiếc. Nhưng lúc cần tiêu tiền thì vẫn nên tiêu mà, em yên tâm, số tiền này anh sẽ tìm cách kiếm lại.” Trình Hạo nói một mạch cho Tiểu Lạc nghe rõ đầu đuôi chuyện mua vé máy bay.
“Haizz.” Tiểu Lạc thở dài một cái rồi ngã nằm xuống giường kéo chiếc chăn qua đầu, giận dỗi không nói gì thêm nữa.
Trình Hạo thấy vậy cũng nằm xuống chui vào chăn định ôm lấy cô. Ai ngờ, cô lại dùng hết sức đẩy anh ra: “Đừng động vào em, anh ra phòng khách ngủ đi, em giận rồi.”
“Anh không ra. Căn nhà này là anh thuê, anh có quyền sử dụng cái giường này.” Trình Hạo kiên quyết nói.
“Em cũng nộp tiền thuê nhà, bây giờ em vẫn là cổ đông của anh, anh phải phục tùng em.” Tiểu Lạc cãi lý.
“Em là cổ đông? Đừng đùa nữa. Anh có mở công ty đâu.”
“Tiền mà anh đầu tư cổ phiếu và tiền trong quỹ, em cũng có một phần, bây giờ anh là cổ đông của em.”
“Hừ, chuyện cỏn con đó hả? Vậy ngày mai anh sẽ đi rút số tiền đó trả lại em.”
Được thôi, anh đã bắt đầu chia rõ ranh giới tiền bạc rồi, không ngờ thế gian lại có loại người như anh nhỉ. Trong lòng đang oán hận, Tiểu Lạc không thèm nói năng gì, cứ thế kéo chiếc chăn lên khiến cho Trình Hạo vốn có thói quen ngủ trần đã phải “show hàng” trong không khí lạnh giá.
“Em làm gì vậy? Em định không cho anh ngủ cùng à?” Trình Hạo kéo chăn lên đắp.
Trời ơi! Một lúc anh tiêu hết 4000 NDT rồi mới nói, bây giờ không để người khác tức giận sao? Trong lòng Tiểu Lạc càng tức giận hơn lúc nào hết.
“Vậy anh ngủ ở giường đi, em ra sô pha ngoài phòng khách ngủ.” Tiểu Lạc nghĩ, anh không đi thì em đi là được chứ gì.
“Thôi được rồi, em ngủ ở giường, anh ra sô pha ngủ.” Thấy Tiểu Lạc ôm chăn định mở cửa đi ra phòng khách. Trình Hạo không để ý đến chuyện mặc quần áo, nhanh chóng xuống giường kéo cô lại.
Tiểu Lạc nằm trên giường, dù đã “thắng” nhưng trong lòng lại cảm thấy không thoải mái chút nào. Cô trằn trọc không sao chợp mắt nổi, trở mình hết bên này đến bên kia.
Bình thường cô đều ngủ trong vòng tay ấm áp của Trình Hạo, bây giờ vì cãi nhau mà tâm trạng không tốt, cũng thiếu đi vòng tay ấm áp, vững chãi đó của anh nên cô chẳng còn tâm trạng nào để ngủ cả.
Lúc đó, Trình Hạo cũng không ra sô pha ngoài phòng khách mà anh ngủ ngay ở chiếc ghế cạnh phòng. Lý do của anh là “chuyện xấu trong nhà không thể cho người ngoài biết”, anh không muốn để “giọng ca vàng” Tần My nhìn họ mà chê cười. Tiểu Lạc cũng đồng ý với quan điểm này của Trình Hạo. Tất nhiên, bọn họ có cãi nhau như thế nào thì cũng là việc của hai người, không cần để cho tất cả mọi người đều biết, càng không cần thiết đem ra làm trò cười cho Tần My.
Vào giây phút này Trình Hạo cũng không ngủ được.
Qua ánh đèn ngủ, Tiểu Lạc muốn nhìn xem Trình Hạo thế nào. Cô thấy anh chỉ mặc độc một bộ áo ngủ, chẳng nói chẳng rằng ngồi trên ghế bên ngoài phòng, hai mắt lim dim.
Nếu anh ấy ngủ như vậy một đêm chắc sẽ bị cảm mất. Sao nhìn anh ấy cô đơn lại đáng thương đến như vậy chứ! Tiểu Lạc chăm chú nhìn Trình Hạo, bộ dạng của anh khiến cô dần mềm lòng. Cô vẫn rất thương và quan tâm tới anh, cô không nỡ để anh phải chịu lạnh. Cô không hề muốn cãi nhau với anh. Những lý do mua vé bay mà Trình Hạo nói, cô đều có thể hiểu được. Trước đây họ cũng có lúc tiêu nhiều tiền như vậy, chẳng hạn như khi anh mua cho cô chiếc máy tính xách tay cũng đã tiêu hết 8000 NDT. Nhưng cứ nghĩ phải mất tới 4000 NDT để mua vé máy bay, dù thế nào thì cô cũng cảm thấy rất đau lòng.
Tiểu Lạc nhìn anh một lúc, sau đó cô nghĩ không thể để anh tiếp tục ngủ như thế này liền hỏi Trình Hạo: “Sao anh không mặc nhiều áo vào một chút? Mặc như thế không lạnh à?”
“Thì ra em vẫn rất quan tâm tới anh đúng không?” Trình Hạo có chút đắc ý, xem ra cô không nên tức giận với anh thì tốt hơn.
“Em vốn chẳng muốn quan tâm đến anh làm gì. Em chỉ lo anh bị cảm rồi lây sang em thôi.” Tiểu Lạc sớm đã mềm lòng nhưng miệng lưỡi vẫn cứ vô tình.
“À, thế anh ngủ ngoài này vậy. Haizz chẳng có ai quan tâm đến mình, mình thật đáng thương!” Trình Hạo thở dài một câu. Thực ra, anh cố ý chỉ mặc một bộ đồ ngủ và không mang theo chăn để thực hiện khổ nhục kế.
Sau một hồi giằng xé, Tiểu Lạc cảm thấy thật sự không đành lòng bèn nói: “Anh lên giường ngủ đi, như vậy dễ bị cảm lạnh lắm đó.”
Trình Hạo như sắp chết đuối vớ được cọc, anh vừa trèo lên giường vừa nói: “Là chính miệng em nói nha, không phải anh ép em đâu nhé.”
“Tiểu Lạc, xin lỗi em. Dù nói gì đi chăng nữa thì anh vẫn nên bàn trước với em.” Vừa lên giường, Trình Hạo liền tự mình kiểm điểm, dũng cảm thành thật nhận lỗi.
Thực ra, Tiểu Lạc đã