Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.
thật sự đã chọc giận tới cô. Khuôn mặt tuấn mỹ kia, nụ cười vừa có vẻ trêu chọc là vừa có vẻ trêu tức, tuy rằng mê người nhưng lại rất đáng ghét. Cô hận không thể ném anh xuống dưới bể bơi, đáng tiếc cô chỉ có thể bất động. Vì thế, tìm mục tiêu khác, nhưng thật bất hạnh, hộp kính của anh nằm ngay sát gần tay cô, vì thế, “Bụp” một tiếng, bị cô ném xuống nước.
Không ngờ, Thẩm Mộ lập tức đứng dậy cởi áo choàng tắm ra, thân hình cao lớn khỏe mạnh, làn da màu lúa mạch, cảnh xuân xuất hiện, lập tức đánh sâu vào trong mắt của cô.
Hứa Kha cảm thấy mình thật sai lầm, trong lúc nhất thời thực sự không biết phải đặt ánh mắt ở nơi nào mới tốt, vội vàng cúi đầu nhắm mắt lại. Cô không ngờ anh lại khẩn trương “cứu” lấy hộp kính của anh đến vậy, cư nhiên lập tức lao xuống nước.
Thẩm Mộ bơi ra lấy hộp kính lại, bơi tới thành bể, cười cười nhìn cô: “Em muốn nhìn anh thì cứ nói ra, không cần phải nhìn này nhìn nọ trong làn nước.”
Hứa Kha xấu hổ trả lời: “Ai hiếm lạ mà thèm nhìn anh, anh cho rằng dáng người của anh đẹp lắm à, da thịt giống như miếng thăn bò, thăn bò.”
Thẩm Mộ một chút cũng không buồn bực, tựa tiếu phi tiếu: “Em đang khen anh rất tráng kiện à?”
Hứa Kha đỏ mặt lạnh lùng nói: “Mật mã.”
Anh khoác áo choàng tắm lên, mím môi cười, vẫn là 4 chữ như trước “Không nói cho em” .
Sau đó, anh đi vào trong toilet, một lát sau, trong phòng vang lên tiếng máy sấy.
Hứa Kha tức giận đến mức lời gì cũng không thể nói, đi đến cửa toilet, tiếp tục truy hỏi lần nữa: “Mật mã!”
Kỳ lạ là, Thẩm Mộ không phải đang sấy tóc, anh đang sấy hộp kính mắt ấy. Hứa Kha đột nhiên nhớ lại, trong hộp kính của anh có một bức ảnh . Ảnh gì mà quý trọng đến thế? Không phải là ảnh của một người đàn ông sao? Cô đột nhiên có chút tò mò, như anh vừa thấy cô vào cũng rất nhanh nhẹn đóng hộp kính lại, dường như sợ cô nhìn thấy.
Hứa Kha cố gắng bình ổn sự bực mình của bản thân lại, nói với anh: “Tôi còn phải về đi làm.”
Thẩm Mộ cầm lấy máy sấy và hộp kính đi ra khỏi toilet, ép sát vào bên người cô, nhưng sao lại có thể khéo như vậy, dây thắt lưng trên áo choàng tắm của anh lại sượt qua ngón tay cô, vốn chỉ là tùy tiện thắt vào một chút, bây giờ lại mở toang cả ra.
Thẩm Mộ cười cườn, dừng bước chân, ngoái đầu nhìn cô rồi lại nhìn cô lần nữa, “Cưỡng bức không thành, muốn dụ dỗ sao?”
Hứa Kha cảm sự tức giận của mình vừa mới lắng xuống một chút lại bị sới tung lên.
Thẩm Mộ đi vào một căn phòng khác, giả vờ sấy cái hộp kính.
Hứa Kha không thể nhịn được nữa, vọt vào trong, tiến lên vài bước, một phen cướp lấy hộp kính của anh.
Thần sắc Thẩm Mộ biến đổi, tắt máy sấy đi ôm chặt lấy cánh tay cô . Hứa Kha lại cảm thấy chiến lược của mình thật quá sai lầm, vốn định cướp hộp kính để bắt anh phải nói ra mật mã, không ngờ lại chui đầu vào lưới, bị anh ôm vào lòng.
Bức ảnh
May mắn là Thẩm Mộ rất nhanh đã buông cô ra. Nếu không quần áo anh không chỉnh tề như vậy, rất khó có thể để người ta tâm bình khí hòa đấu trí với anh. Thực ra, xét về cả trí và dũng cô tuyệt đối không phải đối thủ của anh, nhưng, khi con người bị ép buộc quá mức, máu trong người sẽ sôi lên sùng sục, ví như bây giờ, đầu óc cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất xem làm thế nào để đem anh giẫm xuống gót chân, bắt anh lau giày cho cô.
Thẩm Mộ xoay người cầm di động trên bàn bấm một dãy số.
“Hoắc Bằng à? Tôi là Thẩm Mộ. Hứa Kha đến chỗ tôi đàm phán, có lẽ buổi chiều không thể về được đâu.” Sau đó, anh đưa điện thoại cho Hứa Kha.
Hứa Kha đành phải đón lấy điện thoại.
Người ở dưới mái nhà không thể không cúi đầu, giờ phút này, Hứa Kha vô cùng hiểu rõ. Cô bước nhanh vào trong nhà bếp, thầm thề trong lòng, về sau tuyệt đối sẽ không tới nơi này tìm anh ta nữa, không, sau này tuyệt đối sẽ không gặp lại anh nữa .
Cô từ trong ngăn kéo tìm được mấy vắt mì, sau đó, nước trắng nấu mì trắng (mì trắng ở đây là bát mì chỉ có sợi mì mà không có gì cả), rất nhanh đã tạm thời làm xong hai bát mì đặt lên bàn.
Anh không ở trong phòng khách, bể bơi cũng không thấy bóng anh đâu. Cô đi đến một căn phòng, tùy ý liếc mắt vào trong một cái, nhất thời lòng nóng rực nhảy dựng lên, khuôn mặt cũng đỏ bừng.
Anh đang thay quần áo, vừa vặn nâng cánh tay cởi áo ra, vì thế, cơ bụng rắn chắc kia cô thấy không sót một xentimet nào. May mắn, anh cởi áo ra rồi mặc chiếc khác vào ngay.
Hứa Kha đỏ mặt buồn bực nói: “Tại sao anh không đóng cửa vào?”
Thẩm Mộ không thèm để ý giơ tay cài cúc áo, thần sắc thản nhiên vô tội, “Nơi này lúc nào cũng chỉ có một mình anh, cho nên, tất cả các phòng ở đây đều không lắp cửa, như vậy cho tiện lợi.”
Hứa Kha quay đi ném lại một câu, “Ăn cơm.”
“Nhanh vậy sao, em nấu gì thế?” Ngữ khí của Thẩm Mộ mang theo vẻ chờ mong, cho đến khi anh bước ra khỏi phòng, lúc nhìn thấy hai bát mì trắng trên bàn, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.
Hứa Kha chờ anh nhíu mày, không ăn, trách mắng… nhưng không ngờ, anh cái gì cũng không nói, thần sắc bình tĩnh kéo ghế ra ngồi vào bàn.<