Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

o cô biết, tôi là anh trai của Hoắc Minh, cô quen Hoắc Minh chứ?”
Hứa Kha ngẩn người.
“Hai năm trước, tôi đến trường cô lấy nhân viên, vì sao không lấy một nghiên cứu sinh ngành tài chính lại lấy một sinh viên chưa tốt nghiệp ngành kế toán chứ? Chưa tính đến kinh nghiệm, hơn nữa, lúc ấy cô vẫn còn chưa có giấy chứng nhận hoạt động chứng khoán. Đều là Thẩm Mộ nhờ vả tôi. Công ty này của chúng tôi tuy rằng quy mô nhỏ, nhưng cũng là dưới trướng của công ty X , vào được đây cũng không dễ .”
“Trước đây một khoảng thời gian, anh ta về nước, cố tình mở một tài khoản ở công ty chứng khoán Ngân Hà, sau đó bảo tôi lập ra một kế hoạch để cô đến gặp anh ta kéo anh ta về công ty mình. Anh ta nói tôi phải nói sẽ tăng tiền thưởng cuối năm cho cô thì cô mới đi. Còn bảo tôi giả vờ như không quen biết anh ta, mỗi lần gặp mặt đều thật vất vả, thằng nhóc này.”
“Đúng rồi, nghe nói cô định mua nhà, nh ta liền để tâm giúp cô, nếu tặng cô một căn chắc chắn cô sẽ không nhận . Căn nhà của Trương Dương kia, anh ta ngầm đưa cho người ta năm mươi vạn, muốn cho cô ở đó, cô bé nỳ, đã ngốc lại còn bướng. Tôi thấy cô thật buồn cười.”
“Thôi, còn rất nhiều chuyện nữa tôi không thể nói. Kết hôn đi thôi, còn muốn gánh vác nhiều làm gì nữa, để cho anh ta nuôi cô, sớm một chút sinh cho anh ta một đứa con, đã gần ba mươi hết rồi, vẫn còn độc thân thế kia, cô tưởng làm thặng nữ vui vẻ lắm sao?” (thặng nữ: người phụ nữ không chịu lấy chồng, thặng: dư lại, thừa lại)
Nói xong, anh ta ngắt điện thoại cái “cụp”, chắc là uống tiếp.
Hứa Kha kinh ngạc ngắt điện thoại, ngồi ngơ ngẩn nửa ngày, mãi đến khi tiếng gõ cửa vang lên.
Cô hít sâu một hơi, đi mở cửa.
Thẩm Mộ đứng ở cửa, cười cười với cô: “Buổi tối ăn cháo đi.”
Cô nhìn anh, trong lòng có một chút cảm giác giống như “Thương tâm kiều hạ xuân ba lục” ( câu thơ trích từ bài Thẩm Viên của nhà thơ Lục Du, tìm hiểu thêm ở đây), gió xuân ấm áp làm làn nước gợn sóng, từng vòng từng vòng lan rộng ra, xuân triều dần dần bắt đầu.
Bất ngờ, chấn kinh, bừng tỉnh, xúc động bao nhiêu cảm xúc đan xen nhau, thì ra anh vẫn dùng cách đó để quan tâm tới cuộc sống của cô, nhưng cô lại không biết.






Tình yêu
Có rất nhiều chuyện, chân tướng sẽ khoan thai đến chậm như thế khiến cho người ta vừa cảm động lại vừa buồn bã.
Trong lòng cô bây giờ có rất nhiều cảm xúc hòa vào với nhau nhưng không có cách nào miêu tả được. Lúc này câu chuyện cũ ấy cũng không cần dùng ngôn ngữ để khắc họa nữa, cứ như vậy tạo ra một loại hương vị trong lòng cô, vừa chan chát lại vừa ngòn ngọt như trà thu tháng 10.
Thẩm Mộ có chút kì quái nhìn vẻ mặt ngây ngốc của cô, hai tay xoa xoa lên tóc cô, chế nhạo: “Trước kia lúc em nhìn trộm anh, ánh mắt chính là thế này.”
Mặt cô đỏ lên, dời ánh mắt đi.
Cô không khỏi chấn kinh, không thể hình dung ra dáng vẻ lúc anh đánh nhau với người khác. Hốc mắt ê ẩm nằng nặng, hai hàng nước mắt cứ như vậy lặng im không mt tiếng động rơi xuống.
Anh nhìn thấy, cũng sợ hãi một chút, dang hai tay ôm cô vàoo lòng.
Từ lúc gặp lại tới bây giờ đây không phải là lần đầu tiên được anh ôm, nhưng đây là lần đầu tiên cô không phản kháng, nước mắt từ hốc mắt thi nhau rơi xuống, rất hiếm khi cô bị bất ngờ thế này.
Anh không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cô, trên người anh có một mùi hương rất thoải mái, tràn ngập trong kí ức những năm tháng đẹp nhất của cô. Khi đó ước vừa đơn giản lại vừa tươi đẹp, chỉ cần có thể dựa vào vòng tay của anh thì trời mãi mãi ấm áp không giông tố.
Thẩm Mộ tựa cằm lên đỉnh đầu cô, lẩm bẩm: “Những năm tháng khó khăn vất vả đã qua hết rồi, bây giờ thì không có lí do gì để từ bỏ cả.”
Nhìn ra phía sau vai anh, khoảnh khắc này đang là hoàng hôn, mặt trời ở phía xa trời đất chỉ có một màu xanh êm ả, tươi đẹp.
Hai người vào trong Ngộ Lư, không ngờ hôm nay quán lại không có khách. Dung Dung ngồi ở phía trước. Trước bàn thu ngân có một bắp cải trắng rất lớn, cô ta chỉ chống cằm nhìn chằm chằm vào bắp cải đó, tinh thần hoảng hốt.
Nhìn thấy cô ta, Hứa Kha không hiểu tại sao lại có cảm giác áy náy trong lòng.
Thẩm Mộ nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn, “Dung Dung, em ngồi ngây ra đó làm gì?”
Dung Dung hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn Thẩm Mộ lại nhìn sang Hứa Kha, nở một nụ cười nhợt nhạt.
“Hôm nay có một người bạn muốn tới đây ăn cơm, em từ chối hết các khách hàng khác rồi.”
Thẩm Mộ quay đầu hỏi Hứa Kha: “Vậy chúng ta đi chỗ khác, em muốn đến chỗ nào?”
Dung Dung đột nhiên nói: “Người bạn này hai người cũng biết, ở lại ngồi cùng đi.”
Thẩm Mộ sửng sốt, “Ai vậy?”
“Hoắc Minh.”
“Hoắc Minh! Sao em lại quen biết nó?”
Dung Dung cúi đầu xuống, “Lát nữa anh sẽ biết.”
Thẩm Mộ có vẻ không hiểu, nhìn sang Hứa Kha.
Giây phút này, Hứa Kha tin chắc anh thực sự không biết Dung Dung chính là Đậu Viện. THực ra, cô ta thay đổi nhiều như vậy ngay cả Hứa Kha cũng còn không nhận ra nữa là.
Dung Dung đưa hai người vào một căn phòng yên tĩnh, sau đó đi ra ngoài.
Thẩm Mộ nhíu mày nói: “Kỳ l


XtGem Forum catalog