Tác giả: Hàn Ni
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 134492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/492 lượt.
nh tĩnh hơn, nhưng vẫn không buông anh ra.
Tôi biết, tôi luyến tiếc vòng tay này, hơi ấm này. Sự ấm áp mà trừ Dĩnh Ngôn ra, chỉ anh mới có thể mang đến cho tôi.
Dường như rất lâu sau, khi tôi gần như sắp gục đi trong lồng ngực anh, đột nhiên lại cảm thấy tóc mai ngưa ngứa. Biết không thể vờ chết đứng được nữa, tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Hóa ra anh đang vuốt tóc tôi. Những ngón tay thon dài quấn lấy từng lọn tóc, đôi mắt lại ôn hòa, ấm áp, trong lúc tôi như tê dại đi thì anh cốc nhẹ vào đầu tôi, thật sự là đau đến quên cả khóc.
“Ngốc, mơ thấy ác mộng à?”.
Tôi gật gật. Chỉ có Khải Nam và Dĩnh Ngôn biết tôi mỗi đêm đều nằm mơ thấy ác mộng. Thông thường, họ đều tranh thủ thời gian ghé qua xem tôi có bị thức giấc không, có lúc Khải Nam lại bắt tôi uống hết chén canh hạt sen. Thật ra tôi chưa bao giờ kể cho họ nghe những gì mình đã trải qua trong mộng. Tôi có một cảm giác, cô gái bị nhốt ấy chính là tôi. Nhưng điều này nói ra cũng không mấy quan trọng, chỉ là một giấc mộng không đầu không đuôi thôi mà. Qua hôm nay, tôi sẽ lại quên hết thôi.
Khải Nam liếc qua Dĩnh Ngôn vẫn còn ngủ say, mỉm cười kéo tay tôi ra hành lang. Thì ra, anh đem canh đến cho tôi nhưng lại sợ Dĩnh Ngôn thức giấc. Khải Nam vẫn luôn tinh tế như vậy. Lúc tôi cúi xuống, thoắt cái đã cho muỗng canh vào miệng, anh chỉ im lặng nhìn, nhìn đến nỗi tôi có cảm giác như bản thân mình đã biến thành trong suốt rồi ấy.
“Chuyện hôm nay ở thương xá…”. Anh rốt cục cũng mở miệng. “Kẹo Chanh, sao em không nói cho anh biết em mắc chứng sợ hộp kín?”.
Giọng điệu không còn ôn hòa như ban nãy nữa. Tôi biết anh giận, nhưng lại không biết giải thích thế nào. Nhất thời chính tôi cũng quên béng mà, sao có thể nói với anh được? Bình thường những lúc Khải Nam có vẻ giận, tôi chỉ cần mở to mắt, nũng nịu như muốn khóc là anh sẽ lập tức mềm lòng mà tha cho tôi.
Nghĩ thế tôi liếm mép, nhưng chưa kịp mở miệng, Khải Nam đã cau mày tiếp: “Sau này, mỗi tuần đều phải đến khu thương xá, không chỉ vậy còn phải đi bằng thang máy”.
Mắt tôi bắt đầu đỏ hoe. Không phải chứ, Khải Nam chưa từng dùng giọng điệu này nói với tôi, hơn nữa lại không hề để ý đến tâm tình tôi tí nào. Lần này không phải là giả vờ, nước mắt tôi tự dưng rơi xuống thật.
Tôi khóc càng lúc càng lớn. Oa oa, người ta sống đến từng này tuổi chưa từng bị bắt nạt như vậy. Được rồi, anh thật giỏi đấy Khải Nam, lần này tôi xem anh làm sao giải quyết đây.
Đúng như tôi nghĩ, tiếng khóc vừa đủ để đánh động cả nhà. Dĩnh Ngôn lao vội ra khỏi phòng, dáo dác nhìn tôi. Thế là tôi ôm chầm lấy chị ấy, không ngừng mách lẻo là Khải Nam ăn hiếp tôi. Dĩnh Ngôn nghiến răng nghiến lợi quát vài câu gì đó, rồi lời qua tiếng lại với Khải Nam, tôi nghe không rõ lắm. Hi Văn, Chí Bân, Thiên Luân cũng đã dậy cả, vội kéo đến xem thế nào. Vừa nhìn thấy Hi Văn, tôi hơi chột dạ, nhanh chóng nấp sau Dĩnh Ngôn, nhưng rồi lại nhớ đến cảnh tượng anh và Dĩnh Ngôn ở bên nhau, cánh tay tôi bất giác chùng xuống.
Thôi được, tôi thừa nhận mình có chút ích kỉ. Tôi ghen tị với Dĩnh Ngôn. Dù sao thì tôi cũng khá thích Hi Văn đấy.
“Chuyện gì chưa sáng mà đã ồn vậy?”.
Chí Bân vừa nói vừa lấy tay che cái mỏ ngái ngủ. Hi hi, may mà hôm nay cậu ấy không bị mộng du. Mấy hôm bị mộng du cậu ấy hay lén qua chỗ tôi ăn chùa canh hạt sen của Khải Nam lắm.
“Hỏi bạn tốt của cậu kìa”. Dĩnh Ngôn gắt gỏng nói. “Cậu ta ăn hiếp Dĩnh Hân nhà chúng ta”.
“Cha cha, thiệt là chuyện kinh thiên động địa lúc nửa đêm nha, Khải Nam lại có gan đó sao?”. Chí Bân nói, không che giấu ý cười. “Không phải là ngược lại chứ?”.
Tôi quẳng sang cậu ta một cái liếc xéo. Được rồi, dù bình thường tôi hay nhõng nhẽo bắt nạt Khải Nam thật, nhưng lần này rõ ràng là anh ấy gây sự với tôi mà. Tôi trăm phần trăm vô tội luôn đó.
Khải Nam không nói không rằng bước đến chỗ tôi. Dĩnh Ngôn lại đứng trước mặt y như đang chơi trò diều hâu đấu gà mẹ vậy. Chà chà, lúc nhỏ tôi thích trò này lắm nè.
Mà chờ đã, lúc nhỏ của tôi? Là bao lâu rồi? Bây giờ tôi vẫn còn nhỏ lắm nha.
“Kẹo Chanh!”. Khải Nam trầm giọng nói. “Trước giờ có bao giờ anh làm chuyện gì bất lợi cho em không?”.
Tôi mím môi, lắc đầu. Tôi biết anh thương tôi còn không hết, sao lại gây bất lợi cho tôi?
“Vậy Kẹo Chanh có nên nghe lời anh không?”.
Khải Nam lại nhẹ nhàng nhìn tôi, một ánh nhìn trong suốt. Tôi ngây người trong chốc lát mới chợt tỉnh. Mèng ơi, sao tôi lại không có tiền đồ như vậy chứ, người ta mới ngon ngọt có mấy tiếng mà đã xuội lơ rồi. Tôi đúng là rất háo sắc mà.
“Kẹo Chanh!”. Khải Nam kiên nhẫn lặp lại.
Lần này, tôi ráng không nhìn vào mắt anh, nhưng rốt cuộc cũng rơi tuột vào tròng. Tôi tin là anh thương tôi rồi đó. Thế nên, tôi gật đầu.
Khải Nam như trút được gánh nặng, anh nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi vòng bảo vệ của Dĩnh Ngôn, nhẹ giọng tuyên bố với mọi người: “Tôi có quen một người bạn là bác sĩ tâm lí. Tôi sẽ gọi cho cô ấy đến chữa bệnh cho Kẹo Chanh”. Anh tinh tế nhìn tôi, hạ giọng: “Chứng sợ hộp kín nhìn thì không có gì đáng lo ngại, nhưng về lâu dài có thể