Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/648 lượt.

ân dậy. Trong bóng tối tôi không nhìn thấy rõ nét mặt cô ấy nhưng cũng đoán được tình hình.
Rất lâu, tôi bảo cô ấy: “Muốn ôm một cái không?”.
Hân mỉm cười lắc đầu, bước chân đảo về phía gian bếp.
Mấy tên kia chắc cũng đoán ra tình hình bên này rồi nên không nói gì. Năm đứa chúng tôi đứng tụm lại nhìn ổ bánh kem, tự nhiên không biết phải làm gì.
Rốt cục, Hân lên tiếng: “Sáng mai chúng ta tặng chị ấy sau vậy”.
Đoạn, cô cúi xuống ôm lấy ổ bánh đặt vào tủ lạnh. Khải Nam liếc mắt nhìn tôi, ý tứ muốn hỏi, tôi nhẹ lắc đầu.
Hân ngồi đó nhìn vào tủ lạnh hồi lâu. Đúng lúc Khải Nam sợ cô bị lạnh định kéo lại thì cô lôi ra hai lon bia, đặt lên bàn: “Bữa tiệc của chúng ta vẫn phải tiếp tục chứ? Khải Nam đã nấu mất cả ngày mà”.
Chúng tôi nhìn nhau, không ai phản đối. Thế nên cả bọn im lặng kéo nhau ra biển.
Tôi cũng mơ hồ không nhớ rõ mình đã trải qua ngày hôm đó thế nào, chỉ mang máng dường như tất cả đều uống rất nhiều. Kí ức cuối cùng là dưới làn gió biển lồng lộng, chúng tôi lại nghêu ngao hát, tiếng nói tiếng cười hòa lẫn tạo nên thứ âm thanh réo rắt.
Ai mà ngờ được, sáng hôm sau tôi lại bị đánh thức bởi một tiếng hét thất thanh…



QUÁ KHỨ
Tôi dùng mười mấy năm để đố kị,
mười mấy năm để hờn ghen dỗi hờn, rốt cuộc đổi được gì?
Cả hai chúng tôi đều phải lớn lên, đều dần trưởng thành.
Và trong quá trình trưởng thành đó đều bị tổn thương.
Năm đó con bé chỉ mới bảy tuổi.
Những năm tiểu học, chúng tôi học cùng trường, tôi trên một lớp. Thật ra trong ngôi trường đầy những cậu ấm cô chiêu ấy, ai cũng biết tiếng tăm của ba tôi. Hiển nhiên cũng xem tôi như công chúa. Có rất nhiều đứa trẻ đến làm quen với tôi, kết thân với tôi vô điều kiện. Cũng vì biết tôi không thích Hân, không ai dám chơi với con bé.
Tôi thích nhìn nó lớn lên trong cô độc, có chút hả hê. Tôi đã hứa với mẹ tôi sẽ không để nó trưởng thành một cách dễ dàng. Tôi biết mình sẽ làm được.
Có đêm mơ hồ tỉnh dậy đi vệ sinh, lại nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của nó đứng bên cửa sổ run rẩy, tôi cũng có chút mủi lòng, nhưng cảm giác ấy nhanh chóng trôi đi.
Năm lớp bốn, có lần cô giáo giảng câu chuyện cô bé lọ lem cho cả lớp nghe. Tôi nghểnh cổ hồi lâu, chợt thấy mình giống con của mụ dì ghẻ đến đáng sợ. Những lúc ấy tôi lại nhìn ra cửa sổ, tự hỏi bên ngoài cánh cửa kia có gì.
Trong những năm trung học, bên cạnh tôi lúc nào cũng có hàng tá người vây quanh, có người đơn giản chỉ là xu nịnh, cũng có kẻ thật lòng theo đuổi, nhưng có lúc nhìn lại, tôi vẫn cảm giác được chiếc bóng nhỏ bé của nó ẩn hiện trước sân trường.
Thực ra nó học rất giỏi, nhiều năm liền đều đứng đầu lớp. Cả ba tôi mỗi lần hiếm hoi có mặt ở nhà đều khen nó không ngớt. Những lúc ấy mẹ lại quẳng cho tôi cái nhìn đầy giận dữ.
Nhưng tôi vốn chẳng phải nhân tài để học, cũng chẳng muốn tiếp quản công ty kếch xù của ba, vì vậy, tôi cứ vô tư sống đời tôi. Nếu hai người chúng tôi bắt buộc phải có một người giỏi để ba xem, vậy thì tôi cho rằng một mình nó cũng là đủ rồi.
Năm cuối cấp trung học, có một việc nhỏ xảy ra. Dĩnh Hân có bạn trai.
Tôi cũng không rõ anh ta có phải là người yêu của nó hay không, nhưng ngày hôm đó trên đường đi học về, tôi nhìn thấy Dĩnh Hân đứng dưới tàng phong đỏ, lôi lôi kéo kéo với một cậu học sinh nào đó.
Tôi chưa từng nhìn thấy anh bạn này, nhưng Lệ Kì nói với tôi đó là sinh viên đại học liên kết với trường, hơn tôi hai tuổi. Anh ta là học sinh tiêu biểu nhất toàn trường, nghe đâu còn đại diện tỉnh đi thi, thành tích có thể nói là vô cùng sán lạn. Cũng nghe đâu, anh ta theo đuổi Dĩnh Hân cả năm trời rồi.
Lúc nghe Lệ Kì nói thế, tôi có hơi bực mình. Một thanh niên như thế, vì lí do gì lại thích Dĩnh Hân?
Nhiều ngày sau đó tôi bắt đầu để ý, thì ra thi thoảng anh ta vẫn đứng dưới nhà chúng tôi nhìn lên. Dưới ánh đèn lập lờ chiếu xuống, chiếc bóng của anh ta đổ xuống lòng đường trải dài đến cô tịch.
Tối đến, tôi không ngủ được, Dĩnh Hân không ngừng đàn piano dưới nhà. Tiếng đàn thánh thót êm dịu, nhưng lọt vào tai tôi lại trở thành tiếng chói tai không ngừng. Tôi bịt tai, cố nhắm mắt, vô hình chung lại nhớ đến cặp mắt nặng trĩu của anh chàng kia.
Đơn thuần là trái tim rung động, hay chỉ muốn chiếm đoạt những gì người khác có? Tôi cũng không rõ, chỉ nhớ ngày hôm đó, tôi bước xuống nhà nhìn Dĩnh Hân. Thấy tôi đến, ngón tay đang lướt trên những phím đàn của nó chợt dừng, dóng mắt về phía tôi chờ đợi.
“Mày thích anh ta?”. Tôi hỏi, giọng điệu không nóng không lạnh.
Dĩnh Hân bậm nhẹ môi không đáp. Thật ra bình thường nó cũng là đứa ít nói, nhưng vẻ mặt thế này lại càng khiến tôi không thích. Nhớ đến cặp mắt u uất mỗi ngày đều đứng dưới tàng cây, tôi hơi giận dữ.
Một đứa như nó không xứng đáng được người con trai như thế yêu. Tôi nói với nó: “Buông tay đi. Bởi vì… tao cũng thích anh ta”.
Những ngón tay đặt hờ trên phím đàn của Dĩnh Hân khẽ rơi xuống. Nó nhìn tôi như thể không tin được vào tai mình. Song tôi cũng không nói đến lần thứ hai, xoay người đi lên cầu t