Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Hàn Ni
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 134694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/694 lượt.
như vậy?
Hi Văn cười cười, thỏa mãn khi tôi đã nổi nóng, anh ta hạ giọng thấp hơn, vẻ bỡn cợt: “Bỉ ổi bằng ba cô sao? Lúc biết ông ta hại ba tôi phải nhảy lầu tự sát, cô có cảm thấy ông ta bỉ ổi không?”.
“Nhưng đó là chuyện của bọn họ, không liên quan gì đến Dĩnh Hân, và cả… tôi…”.
Mấy tiếng cuối tôi thốt lên thật khiên cưỡng. Đúng vậy, cho dù ba tôi hại chết ba anh ta thì đã sao chứ? Tôi và Dĩnh Hân có tội gì mà phải chịu bị anh ta hành hạ? Chẳng lẽ anh ta điên rồ tới mức không nhớ ra rằng lúc sự việc xảy ra chúng tôi chỉ mới hai, ba tuổi sao?
“Không liên quan tới các người?“. Hi Văn cười lạnh. “Thế cô biết mỗi ngày cô nằm trên chiếc giường cũ của ai không? Biết các người đã trưởng thành, ăn sung mặc sướng bằng tiền mồ hôi nước mắt của ai không? Biết tôi đã trải qua những gì không? Thế nhưng tôi vẫn phải cảm ơn các người. Nếu không vì các người, nếu không khắc sâu trong lòng ý định phải trả thù, chắc chắn tôi không thể sống được đến ngày hôm nay”.
Đoạn, Hi Văn loạng choạng đứng thẳng dậy, nhờ thế mà tôi đã có chút hơi để thở. Anh ta đứng trên cao, cứ ngạo nghễ nhìn xuống tôi đang thở hồng hộc, cười lạnh như băng.
“Còn nữa. Cô có biết mẹ cô chết như thế nào không?”.
Tôi lập tức ngây ngốc nhìn anh ta, không nói được lời nào.
“Lúc tôi cùng vài người cứu hộ đến tìm kiếm người bị nạn. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là bà ta, cả người ngã ra khỏi xe, đầu đập vào thành kính. Nhưng tôi quyết định không cứu bà ta, ngược lại, tôi chọc thủng đáy thùng xăng, sau đó vờ như tận tâm tận sức cứu người tài xế đáng thương kia”.
“Anh…”. Tôi lắp bắp, hoàn toàn bất lực. “Ngay cả cái chết của mẹ tôi cũng là tác phẩm của anh ta sao?”.
“Năm đó tôi tạm thời rời khỏi cô, chẳng vì áy náy hay cắn rứt lương tâm gì cả. Chẳng qua là cảnh sát đã có điểm hiềm nghi, vì thế chú Quân đành phải rút tôi ra khỏi khu vực nguy hiểm ngay lúc đó. Chỉ có vậy thôi. Hiểu chưa cô ngốc?”.
Không từ nào diễn tả được nỗi tuyệt vọng của tôi lúc này. Hóa ra, bấy lâu nay kẻ mù lòa vốn chỉ có mình tôi. Yêu thương một kẻ đã giết chết mẹ mình, hại em gái mình, sau đó còn dẫn hắn về, trao cho hắn tâm huyết mà ba đã tốn bao tâm sức mới dựng nên được. Cái kết này là xứng đáng cho tôi có phải không?
Tôi đờ đẫn nhìn anh ta, cười lạnh nói: “Chẳng phải anh ghét nhà họ Dương đến vậy sao? Thế sao còn cứu tôi, không để tôi chết đi?”.
Hi Văn nhếch môi, không vội trả lời câu hỏi của tôi: “Tôi không chỉ phá hủy các người, tôi còn muốn nhấn chìm các người xuống tận cùng địa ngục. Bây giờ nhìn cô tôi đã rất thỏa mãn rồi, nếu cô chết đi, tôi sẽ không cản”.
Trong giọng nói của Hi Văn không có một tia hối hận. Tôi cười cợt bản thân mình. Rốt cuộc tôi cũng hiểu, bao nhiêu năm qua chỉ mỗi mình tôi ôm tình yêu đơn phương. Nghĩ đến kết cục của Hân, của mẹ, tôi lại càng trách bản thân mình. Ván cờ này Hi Văn đã thắng, mà còn thắng rất đẹp. Cơ thể tôi, tâm hồn tôi, tất cả đều bị hủy hoại dưới tay anh ta, ngay cả một chút tự tôn cũng không còn.
Tôi cười như điên dại, tiếng cười vang lên lanh lảnh là thế, nhưng tâm hồn chỉ còn một khoảng âm u mịt mờ. Vốn khi đến đây còn có một câu hỏi canh cánh trong lòng ‘anh ta có thật lòng yêu tôi không?’, nhưng đến giờ phút này thì chuyện đó cũng chẳng còn cần thiết nữa.
Trông thấy thái độ của tôi, Hi Văn cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Có lẽ cảm thấy đã đủ, anh ta kéo tôi vào lồng, đóng cửa chốt lại, sau đó hài lòng nhìn tôi dở điên dở dại. Tôi muốn nhào đến giết tên đàn ông này ngay lập tức, nhưng sức tôi không bằng hắn, chỉ có thể để hắn tự do sắp xếp.
“Cô muốn chết tôi càng không để cô chết”. Hắn nói, vỗ tay trêu đùa lên má tôi. “Cô còn sống, ít ra còn có chỗ cho tôi lợi dụng. Vì vậy phải càng yêu quý bản thân mình một chút”.
Hắn đi rồi, tôi vẫn ngồi ngây dại trong chiếc lồng đó. Thế giới tươi đẹp bao nhiêu năm bỗng chốc vỡ vụn ra thành từng mảnh.
CÁ LỌT LƯỚI
Bạn cho rằng, mình chẳng bao giờ học được cách tàn nhẫn với người khác sao?
Đó chỉ là vì bản thân bạn chưa đủ tuyệt vọng mà thôi.
---oo0oo---
HI VĂN
Sống trong tổ chức này, tôi dần hiểu rằng, kẻ không hữu dụng lập tức sẽ bị đem ra làm bia tập bắn. Tôi không thể để mặc số phận bản thân mình cho người khác. Để có thể được vật lí trị liệu, tôi sử dụng hết phương thức có thể để chứng minh cho họ thấy rằng mình hữu dụng. Những đợt tập huấn sau khi lành hẳn, tôi thẳng tay tàn sát bất cứ ai cản đường mình. Bởi vì đó cũng là lựa chọn duy nhất mà tôi có thể.
Về phần viên đạn, nó vĩnh viễn sẽ nằm lại trong đầu tôi. Tôi không có đủ dũng cảm để leo lên bàn mổ với chỉ với mười phần trăm cơ hội, cho dù một ngày tôi chết đi, tôi cũng muốn kéo cả nhà họ Dương theo cùng.
Khi đó tôi đã nói với lòng, mối thù của cha mẹ, ba năm tủi hờn trong cô nhi viện, sinh mệnh của chính bản thân mình, tôi sẽ trả cho họ cả vốn lẫn lời.
…
Tôi hút đến điếu thuốc thứ ba, theo quán tính, lại ngẩng lên nhìn lên căn phòng lớn trên lầu. Đó là phòng của người đó trước đây.
Có lẽ