XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/697 lượt.

, không ai nghĩ bảy năm trước, khi vừa bước chân trở lại thế giới này, tôi đã thật sự dao động. Có trời mới biết, khi nhìn thấy cô ấy, tôi đã thật sự khao khát về một tương lai tươi sáng cho cả hai chúng tôi đến thế nào. Nhưng một lần nữa, đáp lại tình cảm của tôi vẫn là phản bội và phản bội. Khi đó, tôi mới hiểu ra lời anh Kiện nói đúng bao nhiêu phần. Bạn cho rằng, mình chẳng bao giờ học được cách tàn nhẫn với người khác sao? Đó chỉ là vì bản thân bạn chưa đủ tuyệt vọng mà thôi.
Bắt đầu từ khoảnh khắc cô ấy quay lưng lại với tôi, bắt đầu từ lúc cô dùng cách tàn nhẫn nhất để giẫm lên toàn bộ tự tôn mà tôi có, từ chối tình cảm của tôi ngay trước tất cả mọi người, cô ấy cũng đã giết chết Lạc Bân của trước đây rồi. Một con người kiêu ngạo và có cuộc sống sung túc như cô lúc đó làm sao có thể hiểu được, tôi sống đến chừng này tuổi đầu, hai tay vẫn là bàn tay trắng, cái chết lại treo lơ lửng trên đầu. Trừ tự tôn ra, tôi chẳng có gì cả.
Thế nhưng, cô ấy đã nhẫn tâm đạp lên nó. Cô ấy đi rồi, trái tim tôi cũng không cách nào vá lại được.
Tôi vẫn nhớ lần đó, khi chú Quân bảo chúng tôi bắt cóc cô ấy. Thời điểm ấy, Dĩnh Ngôn có nhận được con chip hay không, không ai biết, nhưng tin tức về món trang sức gia truyền ấy đã lan truyền trên hầu hết các trang báo lá cải. Hân là cô gái chịu cứng không chịu mềm, nửa tháng sau đó nếu cô sang nước ngoài du học như Dĩnh Ngôn, có thể coi là đã ngoài tầm với của chúng tôi. Thế nên trước yêu cầu bắt cóc của chú Quân, tôi hoàn toàn tán đồng.
Chí Bân hỏi tôi có thể xuống tay không? Tôi bảo cậu ấy: có gì là không thể?
Trong hai chúng ta, người quay lưng phản bội là em trước. Vì vậy tôi cũng không ở nơi này đợi em nữa.
Mải nghĩ, tôi không nhận ra lão quản gia đã đến gần từ lúc nào. Lúc tôi quay lại, ánh mắt lão hơi phức tạp nhìn tôi.
Tôi cắn môi, khó khăn bật thành tiếng: “Chú Tần”.
Chú Tần, lão quản gia của nhà họ Dương thực chất cũng là quản gia cũ của Lạc gia chúng tôi. Cha lão là người chăm sóc cây cảnh trong nhà, ông nội tôi đã bỏ tiền ra cho lão ăn học trưởng thành. Lão và cha gần như học cùng lớp, cùng nhau lớn lên. Cha tôi là con một, thậm chí ông xem lão như em trai của mình.
Năm đó sau vụ việc của cha, lão đã định nhận nuôi tôi, nhưng vì không có quan hệ thân thích cũng như không có điều kiện nên đơn nhận nuôi của lão đã bị tòa án gạt sang một bên. Sau đó tổ chức sát thủ kia mua lại cô nhi viện, tôi cùng cả đám trẻ bị mang đi tập kết ở Trung Đông nên cũng không còn cơ hội gặp lại lão nữa.
Cho đến tận sáu năm trước đây, lão nhìn thấy tôi đưa Hân về nhà, chỉ cái liếc mắt là có thể nhận ra. Lão nói tôi có gương mặt giống cha như đúc, nhưng lại có đôi mắt hút hồn của mẹ, không lẫn đi đâu được. Sáu năm nay lão và tôi luôn liên lạc qua lại. Kế hoạch lần này lão cũng góp công sức không nhỏ. Thử hỏi không có lão mật báo, tôi làm sao biết cô gái kia đã phục hồi trí nhớ rồi chứ?
“Cậu chủ”. Lão cung kính gọi, ánh mắt phức tạp nhìn về phía hầm rượu. “Cô Dĩnh Ngôn…”.
“Có phải cả chú cũng cảm thấy tôi làm như vậy rất tàn nhẫn không?”. Tôi nhếch môi đùa.
Chỉ hành động này thôi cũng khiến lão phải lo lắng xua tay.
“Không phải, không phải. Họ Dương đối với ông chủ và bà chủ như vậy, cậu trả thù là đúng. Thế nhưng… cho dù là gì đi nữa, người có lỗi cũng không phải cô ấy. Cậu đối với cô ấy như vậy…”.
“Chú Tần!”. Tôi cắt lời lão, giọng cũng chẳng mấy kiên nhẫn. Thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt áy náy của lão tôi mới chợt nhớ ra, lão cũng đã ở bên cạnh Dĩnh Ngôn và Dĩnh Hân hai mươi năm, thời gian đó cũng chẳng phải là ngắn, nếu nói không có cảm tình thì hoàn toàn là giả dối. Đối với tôi chỉ gần gũi vài năm, có lẽ trong lòng lão vẫn thiên về hai cô gái kia hơn. Lão giúp tôi, đơn giản chỉ vì chính lão cũng coi mình là người họ Lạc mà thôi.
Nghĩ thế, tôi đặt tay lên vai lão, hạ giọng hết mức có thể: “Cho dù là hình phạt thế nào đi nữa, cô ta vẫn sống, không phải sao? Nhưng cháu thì không có nhiều thời gian như vậy nữa”.
Chú Tần biết tình trạng sức khỏe của tôi, đây cũng là một trong những lí do chính lão nhận lời giúp đỡ chúng tôi thực hiện kế hoạch. Lợi dụng lòng thương xót của người khác vốn không phải là phong cách của tôi trong quá khứ, nhưng tôi không thể mất sự ủng hộ của người này. Để đạt được mục đích, đôi khi bạn phải chấp nhận bỏ một số thứ.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc ánh mắt chú Tần trở nên kiên định hơn. Tôi mỉm cười nhìn lão, nhẹ nhàng tiếp: “Chú tìm cháu có việc?”.
“Tôi đã theo lời cậu điện tín cho Chí Bân, nhưng cậu ấy nói tạm thời chưa thể về được”.
Tôi cau mày. Chí Bân đã trễ lộ trình ba tháng so với kế hoạch, cho dù là thu dọn tàn cuộc từ vụ đánh nổ ở biệt thự hay sắp xếp công việc riêng gì đó thì cũng phải xong rồi chứ? Chí Bân là bạn thân nhất của tôi, cậu ấy biết kế hoạch lần này quan trọng đến thế nào, vậy vì sao lại có sự chậm trễ này?
“Còn Vi Vi? Chú có tin gì của cô ấy không?”.
“Cô Vi gần đây cũng không liên lạc được. Tháng trước cô ấy bảo có một số việc cần thu xếp, nếu cần cậu chủ cứ gọi”.
Vi Vi là em gái