Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/692 lượt.

của người đội trưởng năm đó cứu tôi. Anh ấy hơn tôi một tuổi. Năm đó sau khi đưa Vi Vi ra khỏi bãi phục kích, tôi đổi theo họ anh ấy, phần để tưởng nhớ, cũng là tránh để lộ thân phận sau này. Mấy năm nay, Vi Vi cùng Chí Bân vẫn theo tôi đồng sinh cộng tử. Sau này, tôi nhận lại chú Quân, chú đồng ý để Vi Vi có thể có một cuộc sống bình thường. Tôi đã hứa với đội trưởng sẽ bảo vệ em gái anh ấy an toàn, những gì tôi có thể làm được cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi.
Ánh nắng chiếu qua kẽ lá mỗi lúc một gay gắt hơn. Tôi đưa tay che mắt, lại tiếp tục nghĩ đến kế hoạch của mình. Chỉ một thời gian nữa thôi, tôi có thể hoàn toàn trả thù cho cha rồi.
“Tin tức của Dĩnh Ngôn, chú đã làm như cháu nói chưa? Cháu muốn ở nơi xa nhất, lão già đó cũng biết tin mà mò về đây”. Tôi hỏi.
“Đã làm theo ý cậu chủ, sự việc này không chỉ kinh động cả thành phố mà sẽ lan truyền ra cả nước, cái chết của cô Hân cũng vậy”.
Mấy từ cuối cùng chú Tần thốt ra làm môi tôi hơi mấp máy. Muốn nói lại thôi, tôi ra hiệu bảo lão lui ra ngoài, nhưng lão vẫn ngập ngừng đứng đó, khóe mắt hơi đỏ.
“Cậu chủ, tôi muốn hỏi… cô Dĩnh Hân… cô ấy thật sự chết rồi sao?”.
Tôi cau mày, cũng không muốn nói nhiều: “Cảnh sát nói vậy, chú bảo cháu phải làm sao?”.
“Nhưng… cô Dĩnh Hân… cô ấy rất tốt. Tôi đã trông coi cô ấy ngay từ khi còn nhỏ…”.
“Chú Tần!”. Tôi hạ giọng, nhẹ nhàng thở hơi ra. “Trước đến giờ, cháu chưa từng muốn cô ấy chết. Tai nạn của cô ấy thế nào, cháu cũng không biết”.
Tôi không đợi chú Tần nói tiếp mà vội vã rẽ sang một hướng khác, bước đi như chạy.
Hai tháng trước đây, trong khi tôi vẫn còn loay hoay với việc đưa Dĩnh Ngôn vào bẫy, việc liên lạc với Chí Bân bị gián đoạn thì lại được cảnh sát báo tin tìm thấy chiếc xe của Khải Nam dưới vực. Trước đây, tôi vốn sắp xếp để Khải Nam đưa Hân đi, qua đó có thể theo dõi họ hòng tìm ra con chip còn lại, song không ngờ họ chưa rời đảo thì lại xảy ra chuyện. Mà điều lạ là số người tôi cử đi theo dõi cũng không có chút tin tức gì.
Tôi lao đến tủ lạnh, tự rót cho mình một cốc nước để bình tâm lại. Trước giờ đều bận suy tính chuyện của Dĩnh Ngôn nên tôi đã không tra xét kĩ chuyện này, giờ nghĩ lại đúng là có nhiều điểm khả nghi. Thiên Luân và Đường Phi đều đang ở thành phố H. Khải Nam và Hân sau khi tạm trú ở chỗ Khả Vi thì mất tích, cảnh sát tìm được xác chiếc xe dưới vực, trong khi đó Chí Bân lại lần lữa ý định quay về. Xâu chuỗi tất cả các sự kiện này làm một, phải chăng…
Tôi ngập ngừng nghĩ tới một kết luận không ai ngờ tới. Có lẽ, bản thân tôi cũng phải trở về đảo một chuyến.
Trong lòng tôi không hề để tâm đến sống chết của người đó, chẳng qua chỉ không muốn con cá quan trọng nhất bị lọt lưới mà thôi.
Tôi tự trấn an bản thân mình, song chẳng hiểu sao trong lòng vẫn dâng lên một nỗi chua xót.






LĂNG TRÌ
Ngay cả trong thời khắc tuyệt vọng nhất,
tôi cũng chưa bao giờ mất lòng tin với thế giới này.
---oo0oo---
DĨNH HÂN
“Xin lỗi, Kẹo Chanh à, thật sự xin lỗi…”.
Tôi để mặc cậu ấy đứng lặng một góc, lại nhớ đến ngày nào đó, người nào đó cũng từng dịu dàng ôm tôi thế này. Anh ấy nói: “Dĩnh Hân, lấy anh đi nhé, anh hứa sẽ mãi mãi chăm sóc cho em”. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng khi anh đeo nhẫn vào tay mình, không hề biết rằng lời anh nói là mãi mãi, nhưng mãi mãi là bao xa? Vĩnh viễn tôi cũng không thể nào biết được.
Hôm đó, tôi tiễn Đường Phi và Thiên Luân ra bến tàu, lúc quay lại đã thấy anh đứng tựa lưng vào tường. Trái với cái nhìn hoài nghi vừa nãy, anh chỉ lẳng lặng nhìn tôi nở nụ cười.
“Đừng cười với em như thế, em không phải là Dĩnh Hân của anh”.
Không phải tôi tuyệt tình gì, chẳng qua tôi chỉ muốn anh sớm hiểu ra tôi và Dĩnh Hân mà anh yêu vốn không giống nhau. Cho dù tôi từng là cô ấy, tôi cũng không thể trở lại làm cô ấy được nữa. Nói như Thiên Luân thì, Dĩnh Hân đó đã chết rồi. Người đứng đây hiện hữu lúc này chỉ có một mình tôi mà thôi.
Nhưng Nam không bỏ cuộc. Lúc tôi vừa định bước ngang qua, anh chợt kéo tôi lại, đặt cái hôn ấm nóng lên bờ môi tôi. Tôi nhắm mắt, im lặng để anh làm càn. Rất lâu, cuối cùng anh cũng buông tôi ra, trầm mặc hạ giọng: “Hân, anh cố gắng đến thế, rốt cuộc vẫn không được sao?”.
“Sao cơ?”. Tôi cau mày, trong một thoáng vẫn chưa hiểu ý anh là gì.
“Anh không cần biết trước đây hay bây giờ, anh chỉ cần biết em là Hân, là Hân mà anh yêu. Thế là đủ rồi. Nhưng Hân à, từ đầu đến cuối, dù là cô bé mất trí ngày đó hay người đang hiện diện trước mặt anh đây, em đều không yêu anh. Em bảo anh phải làm thế nào với em bây giờ?”.
Ánh mắt anh làm khóe môi tôi run run, nhưng lại không thể thốt lên lời nào. Chỉ tôi biết, anh đã chạm đúng vào vết thương lòng của tôi. Trong tích tắc đó, tất cả bí mật đều bị anh vạch trần, lớp bảo vệ kiên cố mà tôi đã xây dựng bao lâu nay bỗng chốc lại bị khai quật ra dưới ánh sáng. Tôi cứ đứng ngây ngốc đó, tuy nhiên lời muốn nói cứ kẹt lại trong cổ họng.
Khải Nam nhìn thấy dáng vẻ cứng nhắc của tôi, cũng không làm khó tôi