Tác giả: Lão Tam
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
iết kiệm một chút, đừng có khóc nữa, đến đây là dừng thôi nhé, không còn giấy nữa đâu.”
Cẩm Tú không trả lời, cô lặng lẽ lau sạch nước mắt trên mặt. Cô khóc khoảng mười phút, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Thực ra nghĩ cũng chẳng có gì làm to tát, nếu muốn biết Kỷ Viễn có thực sự lừa dối cô hay không thì có rất nhiều chiêu, chỉ có điều Cẩm Tú không thích thử mà thôi. Nếu không lừa cô thì tất nhiên mọi việc sẽ vui vẻ, êm đẹp cả. Còn nếu Kỷ Viễn lừa cô thì sẽ thế nào? Chỉ có hai cách, một là chia tay, hai là tiếp tục.
Chia tay ư? Bây giờ Cẩm Tú không nghĩ tới điều đó, còn tiếp tục ư? Đã biết rõ người ta lừa mình mà mình vẫn còn tiếp tục ở bên người ta, thật quá đê hèn.
Quách Trường An nhìn Cẩm Tú, cô đã không còn khóc nữa, anh rút một điếu thuốc từ trong túi ra đưa cho Cẩm Tú nhưng cô không đón lấy.
Quách Trường An tự mình châm điếu thuốc rồi đưa bật lửa cho Cẩm Tú, Trường An vẫn nhìn thẳng về phía trước, anh nói: “Thử hút một điếu đi, chồng em không nhìn thấy đâu, anh cũng sẽ không nói với ai hết.”
Cẩm Tú cúi xuống cầm bật lửa và nhặt điếu thuốc dưới chân lên. Quách Trường An ngồi bên cạnh nắm lấy tay cô rồi nói: “Hút điếu này đi, điếu ấy bẩn rồi. Em bao nhiêu tuổi rồi, mà còn không biết thế nào là sạch, là bẩn à?”
Cẩm Tú bị Quách trường An trách mắng nhưng cô vẫn không đáp lại. Cô có cảm giác cổ họng mình nghẹn cứng như có một đống hỗn độn. Nếu bây giờ cô mở miệng nói, thì hoặc là cô sẽ thổ ra tất cả mớ hỗn độn ấy ra hoặc là cô lại khóc. Bởi thế mà mặc cho những lời nhạo bang của Quách Trường An, cô cũng không chịu nói câu nào. Châm điếu thuốc lên, cô hút một hơi, trong lòng cô như tĩnh lặng hơn. Cô nheo mắt qua làn khói, cô nhìn người đi hai bên đường, đột nhiên cô nhận thấy con người trên thế gian quả thật bận rộn, nhưng họ bận rộn vì miếng cơm manh áo. Còn cô, cô lại khóc vì những điều chẳng ra đâu vào đâu. Đúng là càng ngày cô càng trở nên yếu đuối.
Cẩm Tú suy nghĩ một lúc, điếu thuốc đã hút gần hết, không biết màn đêm đã buông xuống từ bao giờ. Quách Trường An đưa bao thuốc cho cô. Cô vẫn không nói gì. Lần này là cô chán không muốn nói, chỉ lặng lẽ lấy thuốc ra, châm thuốc, đưa lên rít một hơi thật sâu, rồi lại nhả khói ra thật sâu. Cô tưởng tượng như mình đang nhả ra bao nhiêu bực tức, giận hờn trong lòng. Quách Trường An bắt đầu hút thuốc khi học cấp hai. Khi ấy Trường An đã lấy thuốc “Trường Bạch Tham” của bố và chia cho các bạn nam cùng lớp. Vẻ phấn khích và háo hức của bọn con trai khi đó khiến Cẩm Tú ngưỡng mộ mà lại có đôi chút đố kị. Cẩm Tú chạy tới xin thuốc lá của Trường An. Trường An đưa cho cô một điếu, cô hút một hơi mà không bị sặc khói, thế nên Trường An đã gọi Cẩm Tú là “Đại hiệp cao thủ”. Cẩm Tú cười hì hì, ra điều đắc ý lắm.
Hút thuốc không chứng tỏ được điều gì, nhưng nếu không hút thì có phần không thoải mái. Thế là, Quách Trường An đưa thuốc cho Cẩm Tú hút, mỗi ngày một điếu. Cuối cùng bố của Cẩm Tú bắt quả tang Cẩm Tú hút thuốc. Đương nhiên Cẩm Tú đã khai ra Quách Trường An. Bố Cẩm Tú đã dẫn con tới đập cửa nhà họ Quách, hét lớn: “Con nhà ông bà làm hư con nhà người khác, ông bà có biết dạy con không? Nếu không thì để tôi thay ông bà dạy nó. Đúng là chẳng ra sao cả, lại dám rủ rê con gái tôi hút thuốc.”
Cẩm Tú thấy bố nói không đúng, bởi chính cô đã hỏi xin thuốc của Quách Trường An, nên Trường An mới đưa cô hút, nhưng cô không dám nói. Đương nhiên tối hôm đó Quách Trường An đã bị bố anh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Các bậc phụ huynh khi dạy dỗ ra dạy dỗ, khi đánh ra đánh. Tuy nhiên hai người khi ấy vẫn không bỏ thuốc, chỉ có điều thay đổi cách hút từ công khai sang lén lút, điều ấy làm cho Cẩm Tú và Trường An phấn khích hơn, cảm giác được là thành viên của “đảng phái lén lút”. Hàng ngày khi đi học về, Cẩm Tú đều mua kẹo ăn, về đến nhà thì bố cô không ngửi thấy mùi thuốc trên người cô nữa, chỉ còn mùi kẹo hoa quả thơm phức.
Những tháng ngày của tuổi ấu thơ như chú chim nhỏ dang rộng đôi cánh rồi vụt bay đi. Sau khi lên đại học, Cẩm Tú không còn hút thuốc nữa. Bây giờ cô lại nhận điếu thuốc từ tay Quách Trường An, như nhận lại bao nhiêu kỉ niệm của hơn mười năm qua, đột nhiên cô thấy Quách Trường An không còn đáng ghét nữa.
Thực sự hồi trước Cẩm Tú ghét Quách Trường An là bởi Trường An quá tốt với cô. Con gái luôn chẳng biết trời cao đất dày là gì, có người đối xử với mình tốt thì càng phản cảm với người đó. Lâu dần chính bản thân cũng không biết vì sao mình không có cảm tình với người ta.
Chiếc xe của Quách Trường An không biết đã chạy bao nhiêu vòng quanh thành phố. Cẩm Tú đột nhiên nghe thấy tiếng bụng mình sôi. Cô hỏi Quách Trường An muốn đi đâu, anh nói: “Chẳng đi đâu cả, chỉ đưa em đi hóng gió giải sầu thôi. Sao thế, cảm thấy khá hơn chưa? Anh mời em ăn cơm nhé, anh đói rồi.”
Cẩm Tú cảm kích nhìn Quách trường An. Trường An vẫn không nhìn Cẩm Tú, anh chăm chú nhìn các quán ăn ven đường, tìm món mà mình thích.
Đỗ xe xong, hai người cùng bước vào khu ăn uống, ăn thịt nướng. Quách Trường An còn gọi một chai rượu, Cẩm Tú k