Tác giả: Lão Tam
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
n rồi.”
“Cái gì? Tự sát hai lần rồi á?” Cẩm Tú ngạc nhiên. Tự sát không phải là thứ có thể đem ra đùa được, thế mà bà ấy đã từng tự sát hai lần.
Lần cuối cùng mẹ chồng Tô Gia Văn tới tìm Cẩm Tú, đúng hôm Cẩm Tú không có mặt ở ban biên tập. Khi trở về Lịch Tử nói với cô điều đó. Lịch Tử nói bà ấy đã tự trèo lên lầu, ngồi lên bệ cửa sổ, nằng nặc đòi nói chuyện với tổng biên tập.
“Đúng là làm tớ sợ chết khiếp. Tớ có bệnh sợ độ cao, những chỗ cao như thế đừng nói là tới gần cửa sổ, nhìn xuống dưới thôi, tớ đã chóng cả mặt rồi. Bà ấy đúng là một cao thủ, không chỉ ngồi trên bệ cửa sổ, lại còn cho hai chân ra ngoài…”Khi Lịch Tử nói trên khuôn mặt của cô ấy lộ rõ vẻ khâm phục.
Tô Gia Văn kể lại câu chuyện hai lần tự sát của mẹ chồng cô. Lần thứ nhất là vì Tô Gia Văn cãi nhau với bà ấy.
“Vì sao em cãi nhau với bà ấy ư? Ngày nào bà ấy cũng thúc ép con trai mình thi nghiên cứu sinh, thi thạc sĩ, lao đầu vào công việc. Những cái ngưỡng mà bà ấy đề ra luôn là nơi mà người khác không thể với tới được. Em có phàn nàn mới hai câu mà bà ấy đã mắng em. Sau đó bà ấy chạy lên ban công, mở cửa sổ ra, định nhảy lầu. Ép con trai bà ấy phải ép em quỳ xuống nhận lỗi…”
Tô Gia Văn vừa nói vừa cười khổ sở.
Cẩm Tú đoán chắc lần đó Tô Gia Văn đã phải quỳ xuống trước mặt bà ấy thật.
Khom lưng cúi gối thì không phải chỉ có đàn ông không chịu đựng nổi, mà kể cả những người phụ nữ coi thể diện như mạng sống của chính mình, thì càng không thể quên được sự sỉ nhục đó.
“Lần thứ hai, em đưa một người khách về nhà. Bà ấy đã trách mắng em, nói em là hồ ly tinh, đi quyến rũ đàn ông, bà ấy nói em đã làm bại hoại gia phong, và bắt chồng em phải bỏ em.” Tô Gia Văn tách một trái hạnh đào, lấy nhân bên trong ra, nhưng cô không ăn. “Lần này bà ấy không nhảy lầu mà cứa cổ tay. Bà ấy lấy một con dao dài cắt lên cổ tay mình, suýt chút nữa thì em chết ngất.”
Tô Gia Văn ngước đôi mắt nhìn Cẩm Tú rồi nói: “Chị có biết không, em hận bà ta. Toàn là những việc cỏn con mà bà ấy lấy cái chết để đe dọa em. Em thực sự hoảng loạn. Sau đó vì quá sợ bà ấy nên bà ấy nói gì em cũng nghe theo, bà ấy nói đông thì em phải theo đông, bà ấy nói tây thì em phải theo tây. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, còn trong lòng em phải cố gắng nín nhịn để làm theo những gì bà ấy nói. Có lẽ, chứng tỏ rằng em đã giữ được cân bằng.” Tô Gia Văn cười nhưng không thành tiếng. Phần nhân hạnh đào trong lòng bàn tay chẳng biết đã bị cô bóp nát từ lúc nào.
“Có ai sinh ra đã là người đàn bà lăng nhăng đâu. Em cũng vậy, có lẽ bởi vì quá ức chế, phải sống trong cuộc sống như quả phụ như thế, nên đã thúc giục em làm những việc trái với đạo lý.” Nói tới đây mắt Tô Gia Văn đỏ hoe.
“Chồng em chắc sẽ hiểu nỗi khổ của em.” Cẩm Tú nói.
Cẩm Tú không biết khi mẹ chồng Tô Gia Văn tự sát lần thứ hai, thì chàng trai với thân phận làm con ấy cuối cùng đã làm gì, chắc là cũng bắt vợ mình quỳ xuống xin lỗi thì mới tha thứ. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Cẩm Tú. Nếu đã phải sống trong uất ức, nếu đã không còn tôn nghiêm như thế, vì sao Tô Gia Văn không ly hôn?
Ai cũng có quyền được hưởng hạnh phúc, nếu đã không hạnh phúc, thì hãy cắt đứt cuộc hôn nhân đó, không phải vẫn có thể sống cuộc sống bình thường hay sao? Vẫn còn tốt hơn là giết thời gian trong những hộp đêm như thế này.
Cho dù là đối với đàn ông hay là phụ nữ, thì danh tiết đều rất quan trọng. Cớ sao Tô Gia Văn phải tự hủy hoại bản thân mình như thế, chỉ vì muốn đấu tranh với mẹ chồng sao? Nhưng Cẩm Tú không dám hỏi Tô Gia Văn điều đó. Điều này liên quan tới bí mật cá nhân của Gia Văn, nếu cô ấy không tâm sự, thì tốt nhất Cẩm Tú cũng không nên khơi lên vết thương của cô ấy.
“Chị ơi, chị nói là chồng em sao? Một thằng đàn ông như thế, luôn cho rằng mình đầu đội trời đạp đất nhưng trước mặt mẹ anh ta, anh ta hoàn toàn không có chính kiến gì, chỉ trừ việc nổi khùng lên với em thì anh ta chẳng làm được gì cả.” Tô Gia Văn nói xong càng cảm thấy đau khổ.
Nếu lấy phải một người chồng như thế thì ai cũng đau khổ cả.
“Em đã từng kể với chị, em đã có một cháu bé, nhưng con em đã qua đời, chị có biết vì sao không?”
Làm sao mà Cẩm Tú biết được nguyên nhân, nên cô chỉ nhìn Tô Gia Văn với ánh mắt lo lắng và cảm thông.
“Mẹ chồng em muốn đi dạo phố, bà ấy muốn em đi cùng, trên phố rất đông, có người chen bà ấy nên bà ấy đã đẩy em, em bị sảy thai.Lúc ấy, con em đã thành hình người rồi, em đã nhìn thấy hình dáng của nó, rất giống chồng em.” Tô Gia Văn nói, giọng cô đột nhiên run lên, nhưng cô vẫn cố nói cho hết câu. Cẩm Tú cảm thấy giọng nói của Tô Gia Văn vỡ òa, rồi cổ họng nghẹn cứng.
Trong bóng tối trên khuôn mặt Tô Gia Văn lấp lánh những giọt lệ.Cẩm Tú không phải là bác sĩ tâm lý, cô không thể chữa được vết thương lòng cho Gia văn, Bởi thế cô cũng không dám gợi ý Tô Gia Văn nói ra những điều riêng tư hơn thế. Nếu làm như vậy, cô sẽ gián tiếp biết được những điều bí mật đó. Cô không thích là người giữ bí mật, càng không thích giúp người khác giữ bí mật. Những người nhiều bí mật sẽ vô cùng mệt mỏi, Cẩm Tú