Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1688 lượt.

thích sự đơn giản. Bởi thế cô không gặng hỏi Tô Gia Văn.
Cô gái phục vụ bước vào tiếp trà, cánh cửa mở ra, bên ngoài hành lang có một bóng người đi qua vội vã, người đó đang bê một cái két. Dường như chiếc két đó rất nặng, Cẩm Tú nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của người ấy. trên khuôn mặt cô hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Sắc mặt Tô Gia Văn đã trở nên ấm áp hơn, cô lấy lại tinh thần và nói như không có chuyện gì lạ lẫm: “Ván bài vừa rồi có người thua. Thua từng này này.” Tô Gia Văn giơ ngón trỏ lên.
“Một vạn à?” Cẩm Tú cố ý đoán một con số khá lớn. Bởi cô đã nghĩ tới Quách Trường An đã từng hỏi cô đã tiết kiệm cho Âu Thế Hằng bao nhiêu tiền thì cô đã đoán là một vạn nhưng lại bị Quách trường An dè bỉu. ANh ta nói là mười vạn.
Lần này Cẩm Tú nói thua một ván là đã có tiến bộ hơn lần trước rồi. Nhưng khi nghe câu hỏi của Cẩm Tú, trên khuôn mặt Tô Gia Văn hiện nụ cười đầy bí hiểm.
“Trong chiếc két ấy là hai trăm vạn.” Tô Gia Văn đáp, “Nếu đã phải két sắt thì chứng tỏ kẻ bị thua không chỉ thua có một trăm vạn, mà có thể là hai trăm vạn.”
Cẩm Tú tròn mắt kinh ngạc.
Thành phố này quả thật là có rất nhiều người lắm tiền. Vì hai mươi hay ba mươi vạn để mua căn nhà mà cô đã lo sốt vó, trong khi lại có người dám bỏ ra hai trăm vạn chỉ để chơi bời. Khoảng cách giàu nghèo thực sự quá lớn. Cô vì công việc mà toan tính đau đầu nhức óc, lăn lộn và làm việc chăm chỉ như một con kiến thợ, thế mà lại có người vì việc nhỏ nhặt mà tìm đến cái chết. Cuộc sống của hai loại người này, một ở trên trời, một ở địa ngục. Nhưng có một điều mà Cẩm Tú hiểu, mọi thứ đều bình đẳng, cả niềm vui và đau khổ. Những người có tiền cũng đau khổ không ít hơn những người dân thường như cô, và những niềm vui của họ cũng không thể nhiều hơn cô.
Trong lúc Cẩm Tú đang suy nghĩ miên man thì Tô Gia Văn nhận được một cuộc điện thoại.
“Mấy cái cổ phiếu đó của tôi, đừng có động tới, cậu muốn thả thì thả đi, đấy là đang tự giết mình đấy. Dỡ tường phía đông thì bổ sung bằng tường phía tây, sớm muộn gì thì cũng chẳng còn tường để dỡ nữa đâu. Để ủ nóng thêm chút nữa!” Tô Gia Văn nói.
Tô Gia Văn đang nói về chuyện chơi cổ phiếu với người nào đó trong điện thoại, Cẩm Tú vẫn không nhúc nhích, cô tiếp tục thả hồn theo dòng suy nghĩ.
“Ngày hôm đó trong hộp đêm, em đã gặp Tống Đoạt, chị quen với anh ấy đúng không?” Tô Gia Văn nói chuyện điện thoại xong, cô nhận thấy Cẩm Tú đang suy nghĩ miên man, cô nhìn Cẩm Tú, rồi đột nhiên hỏi đến chuyện Tống Đoạt.
“Chồng bạn chị là bạn của Tống Đoạt, ngày hôm ấy anh ấy tới làm quảng cáo, sau đó bọn chị đã đi cùng nhau, thế nên mới quen chứ không phải thân.” Cẩm Tú đáp.
Cô lại suy nghĩ không hiểu vì sao Tô Gia Văn lại nhắc tới Tống Đoạt một lần nữa. Nhớ lại ngày hôm đó, Tô Gia Văn gặp Cẩm Tú trong hộp đêm,. Gia Văn cũng đã hỏi những câu này. Chắc Tống Đoạt không phải là một trong những người tình của cô ấy đấy chứ?
Cẩm Tú khéo léo hỏi Tô Gia Văn điều này: “Đúng là không thân, đây là lần thứ hai chị gặp anh ấy, đó cũng là người tốt nhưng cũng khá kì quặc…”
“Sao lại kì quặc ạ?” Tô Gia Văn đột nhiên ngắt lời Cẩm Tú.
“Hơi kì quặc, hơi lạnh lùng, trầm tư, u buồn…” Cẩm Tú cố nghĩ tới một từ thích hợp hơn để mô tả về con người này. “Những điều chị nói chưa chắc đã đúng, em và anh ấy quen nhau à?”
“Em quen anh ấy, nhưng chưa chắc anh ấy đã quen em.” Tô Gia Văn nói một cách đầy ẩn ý với Cẩm Tú: “Anh ấy là người đồng tính đấy, xem ra chị không biết điều này.”
“Anh ấy là người đồng tính sao?” Cẩm Tú giật bắn người. “Người đồng tính à, Tống Đoạt là người đồng tính sao?” Cẩm Tú hỏi.
“Em cũng không rõ, nhưng dù sao anh ta cũng là một người đồng tính.” Tô Gia Văn lại bồi thêm một câu, ánh mắt đen láy của Tô Gia Văn nhìn Cẩm Tú như muốn thăm dò. Cẩm Tú đã hiểu ra rồi, chắc là cô ấy sợ cô hẹn hò với anh ta, hôm nay Tô Gia văn tới tìm cô, chẳng phải vì muốn tâm sự mà là muốn nói với cô rằng Tống Đoạt là người đồng tính.
3
Mấy ngày liền, trong lòng Cẩm Tú cứ thấy bực bội, cả một đống những điều bực mình.
Lịch Tử đã vô tình tiết lộ chuyện dạm hỏi của Kỷ Viễn cho Cẩm Tú biết. Khi Cẩm Tú gọi điện hỏi Kỷ Viễn về điều này, anh chỉ lạnh nhạt đáp: “Đấy là ý của mẹ kế anh, chẳng phải là ý của anh, em yên tâm. Anh không thích ai cả, anh chỉ thích mình em thôi.”
Cẩm Tú nghĩ cô cần phải gặp mặt bố mẹ Kỷ Viễn. Cô nói những điều này với Kỷ Viễn. Kết quả là Kỷ Viễn không đồng ý. Bởi Kỷ Viễn biết bố mẹ anh sẽ không nói dối cho anh, cũng có nghĩa là chỉ cần Cẩm Tú tới nhà anh, thì ba mẹ anh sẽ tiết lộ những công việc của anh cho Cẩm Tú biết, bởi thế anh nói bố mẹ của anh đã đi du lịch rồi. Cẩm Tú có cảm giác chắc chắn là Kỷ Viễn đang nói dối, nhưng vì sao phải nói dối, có phải Cẩm Tú không đủ tư cách để tới thăm bố mẹ chồng mình? Hay là vì Kỷ Viễn đã từng dẫn người con gái khác tới ra mắt bố mẹ rồi?
Trước mắt Cẩm tú hiện lên nụ cười ngọt ngào của cô gái đó.
Cuối tuần, Kỷ Viễn nói bận việc không thể tới. Cẩm Tú cũng không hỏi nhiều, cô bắt xe tới tòa nhà nơi Kỷ Viễn làm. Cô muốn tận mắt nhìn thấy