XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

ói thật lòng mình, cô rất muốn đi, thực sự rất muốn đi, trước đây cô muốn tới xem nơi Kỷ Viễn làm việc, bây giờ Cẩm Tú muốn đồng nghiệp của Kỷ Viễn biết rằng, cô là người của Kỷ Viễn, để họ đừng tán tỉnh anh. “hoa thơm đã có chủ”, Kỷ Viễn đã là đàn ông có vợ rồi. Nhưng bây giờ, sợ rằng cô không thể làm gì được. Vết khâu trên tay cô trông như hai con rết thế này, cô không muốn để Kỷ Viễn biết, đợi khi nào vết thương lành hẳn, khi ấy nói cho anh cũng không muộn.
“Có việc gì mà to tát thế, quan trọng hơn cả việc tới chỗ anh cơ à?” Kỷ Viễn rất muốn Cẩm Tú tới. Cẩm Tú càng nói không thể tới thì Kỷ Viễn lại càng muốn cô tới. Bởi lần này anh đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa cả, nếu lần này mọi chuyện thuận lợi, Cẩm Tú sẽ không thể nghi ngờ về công việc của anh được nữa. Không phải lần nào Kỷ Viễn cũng có thể sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa như thế, nếu lần này Cẩm Tú không tới, không biết chừng lúc nào hứng lên lại chạy tới công ty tìm Kỷ Viễn, thì hỏng hết mọi việc! bởi thế mà Kỷ Viễn cứ nhất mực kéo bằng được Cẩm Tú tới.
“Cũng không phải là vì em phải đi họp, mà là việc lên kế hoạch cho chuyên mục. Em kể ra anh cũng không thích nghe đâu.” Cẩm Tú sợ Kỷ Viễn tới đón cô thật, cuối cùng cô đành nói: “Thế này nhé, chiều nay, nếu em xong việc sớm, em sẽ gọi điện cho anh.”
Kỷ Viễn đành miễn cưỡng cúp máy.
Trong lòng Cẩm Tú cảm thấy không vui, khi bị thương, dường như trái tim người ta cũng trở nên mềm yếu hơn, cô muốn có người yêu thương bên cạnh mình lúc này. Nhưng cô không thể làm như thế, vì cô sợ Kỷ Viễn lo lắng. Cẩm Tú quay đầu lại thì thấy Quách Trường An, tự nhiên cô cảm thấy bực mình khôn xiết, đều là vì Quách Trường An, nếu không cô đã chẳng phải tội thế này
“không phải là em muốn đi gặp Kỷ Viễn sao, lại còn không muốn hắn ta biết vết thương trên tay em nữa à?” Lúc này Trường An đóng vai một người nhỏ nhen, đứng ở cửa nghe gần như toàn bộ cuộc điện thoại của Cẩm Tú. Rõ ràng đã biết hai người họ yêu thương nhau, mà lúc này lại còn nói ra sự thật về công việc của Kỷ Viễn, thì đúng là nhỏ nhen thật. Những điều mà Quách Trường An đã chuẩn bị cả buổi tối đều bị gạt đi.
“Anh không thể làm thế nào để em vừa có thể tới tham quan công ty của Kỷ Viễn, vừa để cho anh ta không phát hiện ra vết thương trên tay em.” Quách Trường An nói, “Nhưng, em phải nghe những gì anh nói.”
Cẩm Tú bán tín bán nghi gật đầu
Chiếc xe Jeep cũ kĩ của Quách Trường An lại băng băng trên đường, Cẩm Tú nằm cuộn mình trên ghế phụ lái. Điều làm cô tin Quách Trường An không phải vì tâm tư của Kỷ Viễn, mà còn vì cô rất hiếu kì, muốn xem Quách Trường An có thể đưa ra ý tưởng tồi tệ nào không?
Khi Cẩm Tú tới tòa nhà Khai Thác và Phát triển, từ xa đã trông thấy Kỷ Viễn đang đứng đợi ở ngoài cửa. Cẩm tú không muốn để chiếc xe Jeep cũ kĩ của Quách Trường An xuất hiện, để tránh Kỷ Viễn nổi máu ghen. Khi còn cách tòa nhà một đoạn, Cẩm Tú bèn xuống xe. Trường An đứng đợi cô ở chỗ rẽ, còn một mình cô đi về phía Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn cứ nhìn về phía đường trước mặt, nhưng Cẩm Tú lại đến từ phía sau. Cô đưa khuỷu tay huých nhẹ vào Kỷ Viễn, lúc ấy Kỷ Viễn mới quay người lại ôm chầm lấy Cẩm Tú. Kỷ Viễn nheo nheo mắt nhìn Cẩm Tú một hồi lâu rồi mới yên tâm nói: “Ừ, không thiếu gì cả, vẫn là vợ của anh. Đi thôi, chúng ta lên lầu tham quan nào.”
Kỷ Viễn muốn kéo tay cẩm Tú, nhưng Cẩm Tú lại khom người đưa khuỷu tay về phía anh, Kỷ Viễn hiểu ý, anh bèn khoác tay Cẩm Tú, hai người cùng bước vào tòa nhà. Anh bảo vệ mà trước đây đã từng chặn không cho Cẩm Tú vào tòa nhà lần này đang gật đầu với Kỷ Viễn và để Cẩm Tú đi lên tầng trên. Hai người bước vào thang máy, Kỷ Viễn bắt đầu muốn ôm ấp vợ.
Không gian của chiếc thang máy không rộng nhưng đủ cho hai người. Kỷ Viễn dùng đùi của mình cọ vào đùi của Cẩm Tú, đưa tay ôm eo Cẩm Tú, Cẩm Tú cảm thấy hơi ngượng.
ở không gian riêng của hai người, Kỷ Viễn muốn làm gì cô cũng chiều. Nhưng khi ngoài đường thì Cẩm Tú cảm thấy nếu hai người quá thân mật với nhau sẽ không được hay cho lắm. Dù sao cũng không thoải mái, cả người nổi da gà. Khuôn mặt Cẩm Tú lúc ấy trông không dễ nhìn cho lắm.
“Có gì mà phải khó xử, anh là chồng em cơ mà, em là vợ anh, có phải gái bán hoa đâu.” Kỷ Viễn nói mà không hề suy nghĩ gì, càng không để ý đến Cẩm tú đang không vui.
“Vợ ơi, em sao thế? Đến các cô gái còn tôn trọng anh mà vợ anh lại không tôn trọng anh thế à?” Cẩm Tú đưa chân đá Kỷ Viễn một cái. Kỷ Viễn cười rồi cất giọng trêu đùa, “Chạm vào em thì không phải tôn trọng em à, anh có phải là chồng em không đấy?” Kỷ Viễn ngước mắt nghiêm túc hỏi Cẩm Tú.
Cẩm Tú đáp: “Đúng thế đấy, chồng yêu vợ lắm đúng không?” Cẩm Tú vừa nói vừa vùng vằng, cô không muốn để ánh mắt nghịch ngợm của Kỷ Viễn nhìn xoáy vào cô.
“Chồng có một cách để yêu vợ, đó là chạm vào người vợ, vợ không thích điều đó à?” Vừa nói Kỷ Viễn vừa nháy mắt với Cẩm Tú. Ánh mắt đầy tình ý ấy là Cẩm Tú hiểu ngay. Trên giường, sự yêu đương vuốt ve của Kỷ Viễn thực sự làm cho cẩm Tú phấn khích. Bởi thế mà cô không thể không gật đầu đồng ý
“Thôi nào!” Cẩm Tú nói,