XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

chỉ cần tới mùa đông là không thể làm được gì, nên phải tận dụng cơ hội thời tiết đang lúc là mùa thu để san bằng diện tích ở đây, khởi công, làm móng xong, tới mùa xuân sang năm mới có thể tiến hành xây dựng được.
Để thực hiện được mục tiêu này, một loạt các chiêu bài được đưa ra. Tốt cũng có, xâu xa cũng có.
Tống Đoạt nhìn lão Hắc, đã mấy đêm nay vì việc này mà lão Hắc không sao chợp mắt được, hai mắt đỏ ngầu cả lên, đầu óc căng ra, không thể nào nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn, Tống Đoạt đã tự mình nhận sẽ giúp lão Hắc giải quyết vấn đề này.
“Tôi có an em giúp đỡ, anh cứ yên tâm, chắc chắn một tuần sẽ giải quyết ổn thảo cho anh” Tống Đoạt nói.
“Cậu đừng làm liều. Người anh em đó của cậu là…” Lão Hắc nói tới đây rồi không nói gì nữa.
Tống Đoạt cũng chẳng nói gì thêm.
Nhưng trong lòng Tống Đoạt đã xác định rõ mục tiêu. Việc của lão Hắc cũng là việc của anh ta, khó khăn của lão Hắc cũng là khó khăn của anh ta. Tống Đoạt giúp lão Hắc giải quyết khó khăn cũng là lẽ đương nhiên, nên anh ta không nói gì thêm với lão Hắc, nếu nói ra, có thể lão hắc sẽ không đồng ý.
Tống Đoạt tới hộp đêm tìm vài người bạn quen, trong số đó có Đào tử.
Có tiền thì ai chẳng muốn làm, đặc biệt là đối với đàn ông. Đào tử vỗ ngực, dương dương tự đắc. trong ánh đèn mờ ảo của hộp đêm, nhìn dáng vẻ của Đào tử, Tống Đoạt cảm thấy không yên tâm cho lắm
Mấy người bạn thân với anh chêm vào: “Yên tâm đi, Đào Tử có người anh em thân thiết lắm. Đào Tử có việc gì đều có thể nhờ người anh em đó giúp đỡ. Việc này chúng ta cứ làm theo Đào Tử, chắc chắn sẽ thành công.”
Người anh em của Đào Tử mà họ nhắc tới chính là Kỷ Viễn.
Món hời mà Kỷ Viễn muốn kiếm là cuộc mua bán lần này của Đào Tử.
Phải nghĩ ra cách, dồn những hộ khó giải quyết lại, còn lại mới dễ động viên. Nhưng nếu làm theo cách này chắc chắn sẽ khó, thậm chí là nguy hiểm.
Điều Tiểu Ngư lo lắng chính là những hộ khó di dời này. Ngày nào trên ti vi cũng đưa tin những vụ người chết vì giải phóng mặt bằng, rồi lại cả đánh người thi hành công vụ nữa. Lần này Kỷ Viễn bị cuốn vào vụ này rồi, Tiểu Ngư không dám nghĩ tới hậu quả. Cô nghĩ đi nghĩ lại, nhưng không nghĩ ra phương pháp nào vẹn toàn. Trong lúc lo lắng, Tiểu Ngư đã gọi điện cho người dẫn chương trình chuyên mục tâm tình của tòa soạn – Cẩm Tú. Khi ấy, Tiểu Ngư đã tâm sự với Cẩm Tú là cô đã thích một người đàn ông đã có vợ, nhưng cô cho rằng người vợ của anh ấy không làm tròn trách nhiệm. Vợ anh ta hoàn toàn không hiểu anh, cũng không trân trọng tình yêu của anh.
“Anh ấy vì muốn mua nhà đã không tiếc thân mình lao vào nguy hiểm, còn vợ anh ta lại chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, dồn hết mọi gánh nặng lên vai anh. Em rất thương anh ấy.” Tiểu Ngư nói, giọng nghẹn ngào. Tiểu Ngư rất muốn nói ra tên của Kỷ Viễn, để Cẩm Tú khuyên nhủ Kỷ Viễn hãy trân trọng bản thân anh hơn. Nhưng cô biết, nếu tiết lộ thân phận thật của Kỷ Viễn cho tòa soạn báo thì Kỷ Viễn sẽ rất hận cô.
4
Cẩm Tú ngồi trên giường bệnh trong bệnh viện, nghe Tiểu Ngư tâm sự về người đàn ông mà Tiểu Ngư yêu, và còn người vợ của anh ta nữa, đột nhiên cô thấy người mình lạnh toát.
Cẩm Tú nhớ lại, giọng nói đó, giọng nói này là giọng của cô gái đêm hôm đó đã gọi điện cho Kỷ Viễn, hôm ấy Cẩm Tú đã nghe thấy tiếng của cô gái đó từ điện thoại.
Sao lại có thể thế này? Sao giọng nói ấy lại là tiếng của độc giả đang vang lên bên tai cô lúc này? Những dự cảm không lành cứ trào lên trong cô, Cẩm Tú nhận ra chính là giọng nói ấy. Cẩm Tú hoàn toàn như thất thần, rồi cô đột nhiên cất tiếng lạnh lùng hỏi Tiểu Ngư: “Người đàn ông mà em yêu có phải tên là Kỷ Viễn không?”
Tiểu Ngư đột ngột cúp máy.
Cẩm Tú như rơi vào khoảng không tĩnh lặng, trước mắt cô là cả một khoảng không đen kịt. Tiểu Ngư chính là người con gái đã thầm yêu Kỷ Viễn. Không đúng, người đàn ông mà Tiểu Ngư thầm yêu mở quán bar đấy chứ, không phải là nhân viên văn phòng. Cẩm Tú càng nghĩ càng thấy không đúng chút nào, càng nghĩ cô càng cảm thấy cô phải xác minh một vài điều.
Cẩm Tú không còn để ý tới giờ có phải là đêm tối hay không, mà chỉ biết cô phải nhanh chóng rời bệnh viện. Cô muốn bắt xe đi tới tòa nhà Khai thác và Phát triển. Chỉ cần Kỷ Viễn không làm việc ở đó, thì chắc chắn Kỷ Viễn là người tình trong mộng của Tiểu Ngư. Anh lại còn làm việc ở quán bar cơ à? Lại còn làm việc gì nguy hiểm nữa? cẩm Tú không dàm nghĩ nữa, cô vội và chạy ra ngoài. Không ngờ ra tới cửa là gặp người quen.
Đó là Tả Thi Giao.
Tả Thi Giao vừa quay đầu là nhận ran gay Cẩm Tú. Cẩm Tú đi về phía Tả Thi Giao, Tả Thi Giao nghiêng đầu, muốn tránh Cẩm tú, sắc mặt của Tả Thi Giao không được tốt lắm, Tả Thi Giao dùng khăn che nửa khuôn mặt, làm cho Cẩm Tú nhìn đã cảm thấy chán nản.
“Sao thế, cậu tới khám bệnh à?” Cẩm Tú vội vàng chạy về phía Tả Thi Giao.
Tả Thi Giao vừa quay đầu lại, chiếc khăn trùm trên đầu cô rơi xuống. Nửa khuôn mặt bên trái của cô lộ ra, tím bầm
“Cậu sao thế? Ai đánh cậu đến nông nỗi này?” Cẩm Tú lo lắng hỏi.
“Chẳng ai đánh tớ cả, là do tớ…uống rượu say rồ