Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1681 lượt.

người. Người làm buôn bán như ta cả đời này chắc không dám dính vào. Kể cả hai đời cũng không dám.”






Tình Địch
1
Kỷ Viễn đột nhiên đến thăm Cẩm Tú.
Chiều hôm đó, trời mưa phùn, bên ngoài cửa sổ những hạt mưa nhỏ li ti không ngừng rơi. Trong văn phòng, Cẩm Tú đang ngồi xem bản thảo trên máy tính thì chuông điện thoại reo, là Kỷ Viễn gọi điện đến.
“Anh nhớ em lắm, anh muốn gặp em.” Nghe trong điện thoại, giọng của Kỷ Viễn còn ngái ngủ, như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, giọng nói ấy lại vừa có chút gì đó chất chứa tâm sự.
Nước sôi, Kỷ Viễn pha một ấm trà hoa cúc, rồi lại thêm vào đó một chút đường. Cả căn phòng thoang thoảng mùi hương hoa cúc.
Kỷ Viễn nằm soài trên giường, anh nói: “Em để anh nằm thế này một lát nhé, chỉ một lát thôi. Bên cạnh em, anh ngủ rất ngon. Không bao giờ nằm mơ thấy bất cứ điều gì, có thể ngủ say đến tận khi thức giấc.” Nói rồi Kỷ Viễn sát người vào Cẩm Tú, gối đầu lên đùi Cẩm Tú, một tay ôm lấy eo cô. Cứ như thế, Kỷ Viễn cảm thấy rất thoải mái, rất hạnh phúc và bình yên.
Cẩm Tú vốn muốn hỏi chuyện về Tiểu Ngư. Câu hỏi về mối quan hệ giữa Kỷ Viễn và tiểu Ngư cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Nhưng nhìn thấy Kỷ Viễn mệt mỏi, và nghĩ đến cảm giác hạnh phúc của Kỷ Viễn khi nằm bên mình, Cẩm Tú không nỡ đánh thức anh.
Kỷ Viễn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nghe thấy thở đều đều của Kỷ Viễn bên cạnh mình, Cẩm Tú đột nhiên cảm thấy như thế là đủ đối với cô. Một người đàn ông, sau những mệt mỏi của cuộc sống đời thường lại trờ về tổ ấm, nằm ngủ thật say bên cạnh vợ, tìm thấy ở cô sự bình yên, tìm thấy đôi bờ vai để dựa vào. Có phải anh rất yêu cô, có phải với anh, cô có ý nghĩa nhất hay không? Nhìn Kỷ Viễn đang ngủ say, Cẩm Tú lại mềm lòng.
Ham vui, ham sắc đẹp là tật xấu của cả đàn ông và phụ nữ, ham muốn được hạnh phúc là khao khát của những người đã lập gia đình. Cẩm Tú không đành lòng đánh thức Kỷ Viễn, nên cô cứ để anh ngủ như thế. Dù sao thì cũng phải một lúc lâu nữa mới tới bảy giờ tối.
Cẩm Tú không ra ngoài mua cơm, cô tự nấu cơm. Sau khi cơm chín, cô múc ra một chiếc bát lớn, rồi lấy nồi cơm điện làm món canh gà nấu với rau cải tím, cô còn bỏ thêm vài miếng cà chua và một ít dưa chuột vào nồi canh. Trong căn phòng thoang thoảng mùi thơm của thức ăn, mùi thơm ấy ấm áp, bình yên biết nhường nào. Mùi hương ấy khiến người ta cảm thấy thích, cảm thấy yêu, cảm thấy an tâm, khiến con người ước mơ về một cuộc sống lứa đôi đầy hạnh phúc. Kỷ Viễn tỉnh dậy, khịt khịt mũi, sau đó không nói gì, anh ôm chầm Cẩm Tú vào lòng, đặt cằm anh lên trán cô. Một lúc sau, Kỷ Viễn hôn lên trán của Cẩm Tú, anh nhẹ nhàng nói: “Chắc không còn lâu nữa đâu, anh sẽ mua cho em một căn nhà, chúng ta sẽ kết thúc cuộc sống xa cách như bây giờ. Chúng ta sẽ mãi mãi sống cùng nhau trong căn nhà của chúng ta, cho dù là đêm hay ngày chúng ta cũng không rời xa nhau.” Kỷ Viễn ôm Cẩm Tú rất chặt, dường như anh muốn hòa cơ thể của Cẩm Tú vào trong mình, khắc hình ảnh cô lên trái tim anh, lên da thịt anh. Cẩm Tú cảm nhận câu nói của Kỷ Viễn như một lời thề vĩnh hằng suốt đời suốt kiếp. Giữa hai trái tim ấy không còn khoảng cách nữa. Họ sát lại bên nhau.
Không biết vì lí do gì mà lần này Cẩm Tú rất chủ động, rất mãnh liệt, thậm chí cô còn nằm lên trên người Kỷ Viễn. Kỷ Viễn sung sướng nhìn Cẩm Tú với ánh mắt ngạc nhiên: “Lần này em yêu anh cuồng nhiệt quá, anh thích em như thế. Thế này mới là một đôi vợ chồng hòa hợp chứ.”
Sau những giây phút đam mê cuồng nhiệt, Kỷ Viễn vào phòng tắm. Lúc ra, vô tình anh nhìn thấy tờ báo đã xuất bản từ hai ngày trước còn để trên bàn, chúng chưa được dọn đi. Ngay trang đầu đã là bài viết về Quách trường An dũng cảm bắt tội phạm, nữ biên tập liều mình cướp con dao. Tuy tên của nữ biên tập đã được đổi thành tên khác, nhưng Kỷ Viễn vừa đọc được bài viết này, giác quan thứ sáu đã cho anh biết, người cứu Quách Trường An chính là cẩm Tú.
Cảm giác quyến luyến khi nãy dường như tan biến, không biết ngọn lửa giận dữ từ đâu bùng lên trong anh, anh ném mạnh tờ báo vào mặt Cẩm Tú, chỉ tay vào mặt cô và gằn giọng: “Em…em. Là em có phải không, chính là em có phải không? Vì người tình của em mà em không tiếc mạng sống của mình, lại còn tay không cướp con dao? Em được lắm….” Nói rồi Kỷ Viễn túm lấy tay trái của cẩm Tú, rồi lại túm lấy tay phải của cô, nhìn thấy vết thương trên tay cô, Kỷ Viễn cứ nắm chặt tay Cẩm Tú như thế không buông, rồi giơ tay lên tát thật mạnh vào mặt mình, vừa tát vừa nói: “Anh là kẻ vô dụng như thế đấy, đến vợ của mình còn không giữ được, để cô ấy đi cứu tên cảnh sát vô dụng. Anh không còn chút hấp dẫn nào, không thể hấp dẫn được chính vợ mình. Anh sống mà cảm thấy nhục nhã. Em cứ đánh anh chết đi.”
Phải một lúc sau Cẩm Tú mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những ân ái, ngọt ngào khi nãy đã không còn nữa, bây giờ chỉ còn lại sự hung hăng dữ dằn. cẩm Tú vội vàng giải thích: “Anh nghe em nói có được không? Anh đừng đi ngay đến kết luận là có tốt hay không tốt, anh đừng nói lung t