Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

An mà Kỷ Viễn đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng Kỷ Viễn không có cơ hội biết được chân tướng sự việc. rốt cuộc là ai đang âm thầm đối phó với anh? anh đã từng bảo bọn đàn em tìm hiểu, nhưng không tìm thấy kẻ khả nghi qua lại con đường đó vào tối hôm ấy. Miệng lưỡi của bọn du côn chẳng bao giờ đúng sự thật, đặc biệt khi đã uống say, hoặc nằm bên cạnh đàn bà, kể cả những việc đã được chôn giấu của quốc dân đảng cũng bị chúng lôi từ đáy túi ra phơi bày cho thiên hạ xem. Nhưng việc Kỷ Viễn bị đánh úp tối hôm đó thì không thể nào tìm ra manh mối, dường như chưa từng xảy ra sự việc đó.
Lẽ nào lại là người cùng hội cùng thuyền với anh? làm sao lại có người muốn đối địch với anh được, Kỷ Viễn nghĩ mãi mà vẫn không hiểu. Những lúc rỗi rãi, Kỷ Viễn lại nghĩ lại về chuyện xảy ra tối hôm đó, nghĩ trước nghĩ sau mà vẫn không tìm ra manh mối.
Vết thương của Tiểu Ngư gần như đã hồi phục hoàn toàn, cô bé này cũng là vấn đề tương đối lớn. Lúc nào cũng kè kè bên cạnh anh, đấy cũng không phải là một việc hay. Làm lỡ cả việc hôn nhân đại sự của con gái nhà người ta, trong khi anh lại không thể cho cô bất cứ điều gì. Kỷ Viễn thầm nghĩ sẽ phải tìm ra cách gì đó để tách Tiểu Ngư ra, đó chẳng qua cũng chỉ là anh muốn tốt cho cô ấy. Một mình anh vô duyên vô cớ lại bị “tấn công giữa đêm”, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì khác thì sao. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Kỷ Viễn lại nhớ tới vụ nổ ngày hôm đó. Những tên mà Đào Tử kiếm về được, những người biết làm về mìn Kỷ Viễn cũng quen, thậm chí anh biết tận cội nguồn gốc gác của những kẻ đó, chắc chắn chúng sẽ không dám hai lòng với anh. Làm sao mà lúc cài mìn lại không phát hiện ra trong nhà có đứa trẻ con mấy tuổi vẫn còn ở đó được?
Khi đó, Kỷ Viễn không có đủ thời gian để nghĩ về hành động sơ suất này, đương nhiên là anh ta tin vào cách giải thích “đó chỉ là một sự bất cẩn” nhưng bây giờ nghĩ kĩ hơn, anh ta lại cảm thấy sự việc ngày hôm đó có điều gì uẩn khúc. Đây là việc liên quan chặt chẽ tới sinh mạng của người khác, kiếm tiền đương nhiên cũng rất quan trọng, nhưng mạng sống của con người còn quý hơn cả tiền bạc. Nếu không, kiếm tiền mà mất mạng thì tiền để làm gì? Đạo lý này ai cũng hiểu, tại sao trong giờ khắc quan trọng đó lại xảy ra sự “bất cẩn” chí mạng như thế?
Kỷ Viễn cảm thấy lạnh cả sống lưng, không phải có người cố ý đẩy anh rơi vào vũng bùn tội ác, sau này không có đường làm lại cuộc đời nữa chứ? Kẻ đó là ai? Là Quách Trường An sao? Tên nhãi đó có quá nhiều âm mưu, một mặt cứu Kỷ Viễn, mặt khác lại ném đá dấu tay, phá mọi việc của Kỷ Viễn sao? Kỷ Viễn rùng mình, nhìn ra ngoài cửa, lúc này taxi đã tới sân bay. Kỷ Viễn nghĩ thầm, trước tiên phải giải quyết tên Quách Trường An trước, rồi mọi chuyện sẽ tính sau. Nghĩ rồi Kỷ Viễn bước xuống xe, anh nhận thấy mình đã đến muộn. Máy bay đã hạ cánh, trong phòng chờ chật kín người, toàn là học sinh tiểu học, tay cầm những bó hoa đủ màu sắc sặc sỡ. Kỷ Viễn chen tới phía trước xem chuyện gì đang diễn ra, anh ta nhìn thấy Quách Trường An vừa bước ra khỏi phòng chờ, chầm chậm bước xuống bậc thang phía dưới, lại còn vẫy tay, mỉm cười với đám học sinh.
Lúc này, khoảng sáu giờ chiều, mới đầu thu nên giờ này trời vẫn còn khá sáng. Tuy đứng cách Quách Trường An không xa lắm nhưng Kỷ Viễn nhìn rõ nụ cười trên mặt Quách Trường An. Kỷ Viễn nghiến răng nghĩ thầm đúng là kẻ tiểu nhân đạo đức giả. Kỷ Viễn quan sát xung quanh khu vực Quách Trường An đang đứng, quanh hắn có rất nhiều đồng sự, lại còn lũ trẻ kia, nếu xông ra đánh hắn thì chắc chắn chẳng được lợi gì. Hơn thế nữa, động tay động chân trước mặt lũ trẻ chẳng dễ coi chút nào. Nghĩ vậy, Kỷ Viễn đành vứt bỏ ý định rat ay với Quách Trường An tại sân bay. Kỷ Viễn tính đi theo Quách Trường An đợi khi tới cửa nhà hắn thì sẽ ra tay.
Nhưng Quách trường An lại không về nhà mà bị mấy đồng sự lôi đi uống rượu. Kỷ Viễn đi theo Quách Trường An tới khách sạn Tam Giang. Kỷ Viễn không có tâm trí nào để ăn cơm, nên trốn trong phòng rửa tay Kỷ Viễn tin chắc rằng trên bàn Quách Trường An bày nhiều rượu thế kia, uống một hồi làm sao mà không đi vệ sinh được! kỷ Viễn đã lên kế hoạch cả, Đợi cho Quách Trường An bước vào nhà vệ sinh, cởi thắt lưng, kéo khóa quần, tốt nhất là hắn ta đi vệ sinh thì Kỷ Viễn sẽ rat ay, đó là thời cơ tốt nhất. Đi vệ sinh được nửa chừng, lúc đó thắng là cái chắc. Kỷ Viễn ngồi trên nắp bồn cầu, nghĩ về hình ảnh của Quách trường An bị anh đánh cho một trận. Lúc đó tên Quách Trường An đã cởi thắt lưng, chắc chắn là trông rất lố bịch, Kỷ Viễn nghĩ mà không nhịn nổi cười. Có người gõ cửa, Kỷ Viễn không nói gì, qua khe hở phía dưới cửa, Kỷ Viễn nhìn thấy từ ống quần cho tới giày của người đang gõ cửa. Người này chắc chắn không phải là Quách trường An, người này đi đôi giày màu đen, mặc chiếc quần âu màu xanh da trời. Quách Trường An mặc bộ vest đen chứ không phải mặc chiếc quần vải xanh da trời và đi đôi giày đen như người này.
Hành động và hơi thở của người này cũng không giống hành động của Quách Trường An. Quách Trường An đi tới đâu cũng phát ra tiếng động rất lớn,