Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3069 lượt.

mới đúng".
"Cảm ơn thế nào? Cuối tuần vừa rồi tôi mua cua đá cô cũng không về làm giúp tôi, tôi lại không dám bóc mai vì sợ nó cắp, rang nguyên cả con thế là có mùi không thể nào ăn được. Hôm đó anh tôi mặt nặng mày nhẹ cả buổi tối". Nhớ tới dáng vẻ phờ phạc của anh trai, Cơ Quân Dã vừa thương lại vừa buồn cười.
Hoài Nguyệt bật cười nói: "Ôi trời, đại tiểu thư, sao lại rang nguyên cả con chứ, cầm 4 cái chân một bên rồi bóc mai ra, nó không cắp được đâu".






Cơ Quân Dã nói: "Làm sao tôi biết, chủ nhật này cô nhất định phải về, bất kể mưa hay không đều phải về". Nếu tuần này còn không về thì có lẽ người nọ lại bị bệnh mất.
Nhìn trời bên ngoài, Hoài Nguyệt nghĩ thầm, nếu mưa to thì mang Đậu Đậu về ngoại ô làm gì chứ, đằng nào cũng chỉ ở trong nhà mà. Chẳng thà đưa nó đi xem phim còn hơn, sau lần xem Shrek 3 về Đậu Đậu liền chê màn hình TV quá nhỏ, ầm ĩ đòi tuần sau lại phải đến rạp chiếu phim. "Nếu có việc thì tôi sẽ gọi điện thoại cho chị sớm để chị khỏi phải mua đồ cho lãng phí".
Cơ Quân Dã thầm nghĩ, như vậy sao được! Cô kéo Hoài Nguyệt đi ra ngoài, ra đến hành lang liền thấp giọng nói: "Hoài Nguyệt, tôi nói thật với cô nhé, thời gian này tôi bận tổ chức triển lãm tranh có thể không có thời gian chăm sóc anh trai tôi. Cô cũng biết anh trai tôi không biết cách chăm sóc bản thân mà, thường quên giờ ăn cơm, có nhớ cũng chỉ đến quán mì ăn mát mì cho xong chuyện, tôi thực sự không yên tâm. Nếu cô về thì giúp tôi mỗi ngày ba bữa gọi anh ấy ăn cơm, chỉ cần lúc Đậu Đậu ăn thì cũng bảo anh ấy ăn một chút, cô mua thêm ít thức ăn là được mà. Sau đợt bận này thì tôi sẽ có nhiều thời gian hơn".
Bình thường Cơ Quân Dã luôn che chở anh trai như gà mái che chở gà con, Hoài Nguyệt cũng được chứng kiến tận mắt. Vì chuyện phỏng vấn lần trước cô cũng đang rất muốn tìm cơ hội cảm ơn Cơ Quân Đào, có điều chuyện Cơ Quân Dã nói lại làm cô hơi khó xử. "Nấu nhiều hơn một chút thì không thành vấn đề, nhưng anh trai chị là người lớn chứ có phải trẻ con đâu, làm sao có thể nghe lời tôi được. Đậu Đậu là con trai tôi, nó mải chơi không chịu ăn cơm tôi mắng là nó sẽ nghe lời, còn nếu Cơ tiên sinh không chịu ăn cơm thì tôi cũng không biết nên làm thế nào cả!"
Nghe vậy Cơ Quân Dã bật cười: "Thì cô cũng mắng anh ấy một trận là được. Anh ấy nhất định sẽ nghe lời cô".
"Cái gì thế?" Hoài Nguyệt đỏ mặt, "Chúng tôi chỉ bàn chuyện công việc thôi, không có bất cứ quan hệ gì khác. Tôi sang làm ở chuyên mục mới nên thỉnh thoảng anh ấy lại dẫn tôi ra ngoài gặp một vài người".
Cơ Quân Dã nghiêm mặt nói: "Hoài Nguyệt, cô nhất định phải nhìn cho rõ xem người nào thực sự tốt với mình, người nào hợp với mình, phải tìm một người tốt nhất với mình mới được".
Hoài Nguyệt không rõ vì sao Cơ Quân Dã đột nhiên lại nghiêm túc trịnh trọng như vậy, nghĩ rằng Cơ Quân Dã cũng chỉ xuất phát từ sự quan tâm với mình nên cô nhẹ nhàng gật đầu.
Đưa chân Cơ Quân Dã, Hoài Nguyệt vừa định về văn phòng thì gặp Trần Thụy Dương từ bên trong đi ra. Nhìn bóng lưng biến mất phía xa xa, Trần Thụy Dương thuận miệng hỏi: "Sao trông giống Cơ Quân Dã thế?"
Hoài Nguyệt đáp: "Cô ấy đến đưa thiệp mới đến dự lễ khai mạc triển lãm tranh cha con họ Cơ ngày mai. Thiệp mời của anh cũng đang để ở chỗ em, lát nữa em đưa cho anh".
Trần Thụy Dương cảm thấy kì lạ: "Cô ấy đúng là một người thoải mái, bây giờ đang bận rộn như vậy mà còn đích thân đến đây đưa thiệp mời. Hoài Nguyệt, thể diện của em lớn thật đấy!" Nhớ tới chuyện phỏng vấn Cơ Quân Đào lần trước, Trần Thụy Dương nghĩ chẳng lẽ quan hệ giữa Hoài Nguyệt với nhà họ Cơ không phải hời hợt như những gì cô ấy nói?
"Em cũng nói như vậy", Hoài Nguyệt nói tiếp,"Bài phỏng vấn Cơ Quân Đào được đăng trong kì này, giờ lại đúng dịp khai mạc triển lãm tranh, chúng ta có cần phải đưa tin không?"
"Đương nhiên, lễ khai mạc ngày mai không biết sẽ có những ai đến dự, vừa rồi mà hỏi cô ấy thì tốt". Trần Thụy Dương nói, "Ngày mai chúng ta cùng đi, nhất định sẽ có rất nhiều người nổi tiếng. Phải gặp gỡ họ một chút mới được, sau này họ đều là đối tượng chú ý trọng điểm của chúng ta. Bảo anh Tào viết bài đi". Suy nghĩ một chút, Trần Thụy Dương lại nói tiếp: "Thôi, để anh bảo phó tổng biên tập Lưu nói với anh ấy".
Hoài Nguyệt nhận lời rồi đi vào văn phòng. Trần Thụy Dương là một người rất để ý đến các chi tiết nhỏ, có thể điều này có liên quan đến quá trình làm việc 3 năm ở nước ngoài vì người ta vẫn nói trong đối ngoại không có việc gì nhỏ cả. Trong quá trình làm việc bình thường anh ta không bao giờ để cấp dưới khó xử, chẳng hạn như vừa rồi để Hoài Nguyệt đi bảo phóng viên Tào viết bài, Hoài Nguyệt ít kinh nghiệm hơn phóng viên Tào, hiện nay lại chỉ là phó biên tập một chuyên mục, theo lý thì không tiện giao nhiệm vụ cho phóng viên Tào, vì vậy Trần Thụy Dương lại sửa lại cho phó tổng biên tập Lưu đi nói. Hoài Nguyệt cảm thấy mặc dù Trần Thụy Dương còn trẻ nhưng làm việc lại hết sức từng trải, sau khi đến đây một số vấn đề phát sinh đều được anh ta giải