Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3072 lượt.

toàn khác Thương Hoài Nguyệt trong ấn tượng của anh. Người mẹ dịu dàng trong trí nhớ của anh giờ đây lại trở thành một người phụ nữ đủ để khiến trái tim mỗi người đàn ông nhìn thấy phải loạn nhịp. Cơ Quân Đào lập tức căng thẳng, mấy ngày nay ngủ không ngon, hôm nay anh ăn mặc cũng cực kì tầm thường, đứng bên cạnh bố với quần áo được lựa chọn tỉ mỉ không biết mình có tỏ ra quá lôi thôi lếch thếch hay không? Anh vội vã chuyển ánh mắt qua chỗ khác, trong lòng chợt cảm thấy hơi hối hận.
Một lát sau anh vẫn không nhịn được quay lại nhìn cô.
Đã hơn mười ngày không gặp cô ấy, không biết cuối tuần này cô ấy có về không? Nếu như cô vẫn không về thì đối với anh tuần này lại là một tuần nữa phải chờ đợi. Anh đã bị loại chờ đợi không hề có đáp án này hành hạ đến mức ăn không ngon, ngủ không yên, bây giờ cô ấy đang đứng ngay trước mắt anh, làm sao anh có thể dời mắt đi được?
Anh lẳng lặng nhìn cô. Hình như hôm nay tâm tình cô ấy rất tốt, Trần Thụy Dương cúi xuống nói gì đó với cô ấy, cô ấy mỉm cười, nét mặt toả sáng rạng rỡ.
Cơ Quân Đào hơi cau mày. Hai người này có vẻ rất hiểu nhau, lần trước đi xem thi đấu thuyền rồng cũng vậy, cái gã Trần Thụy Dương này hình như luôn ở bên cạnh cô ấy.
Cơ Quân Dã đứng bên cạnh cũng phát hiện Cơ Quân Đào không vui, cô nhẹ nhàng nói: "Anh, sắp xong rồi mà, đừng tỏ ra khó chịu thế nữa". Thấy anh không hề có phản ứng gì, Cơ Quân Dã liền nhìn theo ánh mắt anh. Nhìn thấy Hoài Nguyệt, Cơ Quân Dã lập tức hiểu lí do tại sao, cô cố nhịn cười, nói: "Thiệp mời của Trần Thụy Dương là tự tay em mang tới, Hoài Nguyệt là cấp dưới của anh ta, mời Hoài Nguyệt mà không mời anh ta thì cũng không tốt đúng không?"
Cơ Quân Đào liếc em gái, thực ra cần gì phải mời Hoài Nguyệt đến tham dự buổi khai mạc hỗn loạn này chứ, nếu như cô ấy muốn xem tranh thì lúc nào đến chả được. Mặc dù chưa quen Hoài Nguyệt được bao lâu nhưng anh có thể thấy Hoài Nguyệt không phải một phụ nữ thích giao tiếp xã giao. Anh cảm thấy việc Cơ Quân Dã mời Hoài Nguyệt tới thật không khác gì vẽ rắn thêm chân, hoàn toàn quen béng mất sự vui mừng khi mình nhìn thấy Hoài Nguyệt vừa rồi.
Đọc hiểu ánh mắt anh trai, Cơ Quân Dã không thể không cười khổ. Đây còn không phải là vì anh mình hay sao? Không có cái cớ này thì làm sao cô có thể đến nhờ Hoài Nguyệt chăm sóc anh mình được? Hơn nữa cô mời Hoài Nguyệt đến đây còn có một nguyên nhân lớn hơn.
Cơ Quân Dã vừa định há mồm biện bạch thì bố cô đã phát biểu xong, tiếng vỗ tay bên dưới vang lên nhiệt liệt, nhân cơ hội này cô đi tới bên cạnh anh trai cười nói: "Em đã nói với bố về Hoài Nguyệt, bố rất muốn gặp cô ấy!"
Cơ Quân Đào đột nhiên biến sắc, "Em làm cái trò gì thế?"
Cơ Quân Dã đắc ý nói: "Trò gì là trò gì? Nếu như bố sẵn lòng tiếp nhận phỏng vấn của tạp chí giao lưu văn hóa thì em nghĩ Hoài Nguyệt cũng nhất định sẽ vui vẻ thêm một đoạn vào bài phỏng vấn hôm trước. Hơn nữa để bố biết hàng xóm mới của chúng ta thì có gì không tốt?"
Cơ Quân Đào cảm thấy mình sắp đổ mồ hôi lạnh rồi.
Cái con em gái này, bình thường cứ thích nói bóng nói gió làm mình khó xử thì cũng thôi, bây giờ lại còn nảy ra ý định kéo Hoài Nguyệt đến gặp bố nữa, quả thực là cả gan làm loạn. Tâm tư của mình có thể Hoài Nguyệt còn không biết gì cả, đến lúc đó nhỡ đâu bố với em gái mình nói gì không cẩn thận thì cô ấy sẽ rất khó xử, sau này mình còn mặt mũi nào nhìn thấy cô ấy nữa?
"Tiểu Dã", sắc mặt anh thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn phải mềm mỏng nói với em gái, "Đừng có làm anh khó xử nữa".
Giọng Cơ Quân Đào vừa cô đơn vừa bất đắc dĩ, vẻ mặt hơi trắng xanh lúc này lại thêm vẻ lo âu.
Trong lòng Cơ Quân Dã cảm thấy rất ngạc nhiên, đây vẫn là người anh trai tâm khí cao ngạo của cô sao? Vẫn là anh chàng Cơ Quân Đào trước giờ vẫn đối xử lạnh lùng với bất cứ người phụ nữ nào, mặc dù lúc mắc bệnh trầm cảm nghiêm trọng cũng vẫn che giấu sự mềm yếu, không chịu vứt bỏ sự kiêu ngạo của mình sao? Cô cảm thấy vấn đề thật sự nghiêm trọng, không chỉ nghiêm trọng mà còn rất nghiêm trọng. Cô vội quay đầu nhìn xuống sân khấu, đám người dần dần tản đi, Thương Hoài Nguyệt và Trần Thụy Dương cũng đã không còn ở chỗ cũ.






Đưa chân hết quan chức này tới quan chức khác, cuối cùng trong phòng triển lãm chỉ còn lại những người đến xem tranh thật sự, không khí bắt đầu yên tĩnh lại. Hai anh em nhà họ Cơ theo bố chậm rãi đi xem từng tác phẩm từ tầng một lên đến tầng hai.
Cơ Trọng Minh hỏi con trai: "Gần đây sức khỏe thế nào? Sao bố thấy con có vẻ phờ phạc thế? Tại mệt mỏi quá hay vì nguyên nhân gì khác?"
Cơ Quân Đào nói: "Sức khỏe con vẫn tốt, chẳng qua là cố hoàn thiện liền mấy bức tranh nên hơi thiếu ngủ".
Cơ Quân Dã liếc nhìn anh trai: "Thiếu ngủ là vì cố vẽ cho xong hay là trằn trọc vì chuyện khác?"
Cơ Quân Đào tức giận nói: "Ngày nào em cũng đến nhà anh, còn có chuyện gì mà em không biết chứ?"
Cơ Quân Đào nhìn Hoài Nguyệt, nói đúng thì không ổn, nói không đúng thì càng không ổn, do dự một hồi lâu anh mới nhẹ nhàng ờ một ti


Disneyland 1972 Love the old s