Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3082 lượt.

bài hướng dẫn nấu món chay và chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Qua điện thoại, cô âu sầu nói với Đặng Duyên Duyên: "Tay nghề nấu ăn của tớ chỉ ở trình độ nghiệp dư, lần này chắc tớ mất hết thể diện vì bạn mất!"
Đặng Duyên Duyên nói: "Bạn cứ làm thế nào cũng được, có món nào đắt tiền mà Cơ Trọng Minh chưa từng ăn, món chay của cổ tự nào mà ông ấy chưa từng nếm chứ, vì sao ông ấy lại muốn ăn món bạn nấu? Không lẽ bạn vẫn còn không hiểu à?"
Cái này gọi là người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê. Rõ ràng là ông cụ đó có ý đồ khác, lại liên hệ đến bài phỏng vấn độc quyền của Hoài Nguyệt, Đặng Duyên Duyên liền cơ bản đoán được nguyên nhân của vấn đề. Có điều kết luận này thật sự làm mọi người quá bất ngờ, cô nhớ tới gương mặt đẹp trai lạnh lùng đó của Cơ Quân Đào, lúc nhìn Hoài Nguyệt cũng không tỏ ra nhiệt tình cho lắm, vậy mà chẳng lẽ lại thật sự động lòng vì cô nàng Hoài Nguyệt này rồi?
Nghĩ đi rồi nghĩ lại, tại sao lại không thể chứ? Ngoại hình Hoài Nguyệt rất đẹp, ngày còn đi học mọi người đều nói Đặng Duyên Duyên là hoa hậu giảng đường nhưng thực ra cô biết các nam sinh trong lớp đã bí mật chấm điểm các nữ sinh, người được điểm cao nhất lại là Hoài Nguyệt. Chỉ có điều Hoài Nguyệt sống quá nội tâm, lại luôn tỏ ra ngây thơ không rành thế sự nên cũng ít khi trở thành chủ đề thảo luận của mọi người.
Nếu Hoài Nguyệt không đủ đẹp thì làm sao Lỗ Phong có thể để ý đến cô ấy, hơn nữa còn yêu nhau từ năm thứ ba đại học đến tận lúc tốt nghiệp thạc sĩ. Mặc dù Đặng Duyên Duyên rất nghi ngờ Lỗ Phong vẫn đi ăn hoang ở ngoài nhưng tóm lại cuối cùng người ta vẫn cầu hôn Hoài Nguyệt cực kì trịnh trọng. Phải biết trong vấn đề đánh giá phụ nữ thì ánh mắt của đám playboy bao giờ cũng chuẩn nhất, chính xác nhất.
Cơ Quân Đào muốn nói người làm khổ mẹ không phải người khác, cũng không phải chính mẹ mà là chồng bà ấy, nhưng nhìn mái tóc bố đã bạc trắng anh lại nuốt lời định nói xuống bụng. Vì cái chết của mẹ bố đã vứt bỏ bụi trần, chẳng lẽ thật sự phải làm cho mỗi ngày còn lại của ông ấy đều phải sống trong hối hận và áy náy hay sao? Hình như chính anh cũng không đành lòng.
"Quân Đào, nếu con thật sự thích Hoài Nguyệt..." Cơ Trọng Minh muốn khuyên bảo con trai nên tỏ ra tích cực chủ động một chút với phụ nữ, rõ ràng nó đã động lòng với người ta rồi mà còn nhất quyết không chịu thừa nhận.
"Bố!" Cơ Quân Đào vội vàng ngắt lời, trên con đường nhỏ trước mặt hai mẹ con Thương Hoài Nguyệt đang đi tới.






Đậu Đậu mặc quần soóc màu trắng, áo phông màu xanh ngọc bích khiến khuôn mặt cảng trở nên trắng mịn như tuyết, sau lưng còn đeo một chiếc ba lô nho nhỏ bằng vải bò. Cậu bé chạy phía trước rất vui vẻ, vừa chạy vừa không ngừng quay lại gọi: "Mẹ, nhanh lên, nhanh lên một chút!"
Hoài Nguyệt đi phía sau, hai tay xách hai cái túi vừa đi vừa gọi: "Đậu Đậu, đi từ từ thôi, đợi mẹ với!"
Đậu Đậu quay lên nhìn ngay thấy Cơ Quân Đào, cậu bé vui vẻ vừa chạy tới vừa gọi "chú Cơ", không kịp chờ Cơ Quân Đào dang tay ra đã lao ngay vào trong lòng anh.
Cơ Quân Đào ôm Đậu Đậu quay lại nói với Cơ Trọng Minh: "Đậu Đậu, đây là ông Cơ".
Đậu Đậu nhìn Cơ Trọng Minh rất nghiêm túc rồi mới tươi cười, "Cháu chào ông Cơ, ông Cơ có lông mày trắng". Nói rồi đưa bàn tay mũm mĩm ra sờ sờ hàng lông mày bên phải của Cơ Trọng Minh, "Giống Thái Thượng lão quân trong phim Tây du ký".
Cơ Trọng Minh đưa tay cầm đỡ một chiếc túi trong tay Thương Hoài Nguyệt, nhìn thì to nhưng thực ra rất nhẹ.
Hoài Nguyệt do dự một chút rồi cũng giải thích cho ông ta nghe: "Là nấm bác ạ. Ở đây tương đối hẻo lánh, cháu sợ không mua được nấm ngon ở siêu thị gần đây".
Cơ Trọng Minh gật đầu, "Hoài Nguyệt chu đáo quá!"
Hoài Nguyệt nói: "Tay nghề nấu ăn của cháu không tốt, sợ lát nữa Cơ tiên sinh lại chê cười. Nghe Duyên Duyên nói đài truyền hình của cô ấy đã đặt đồ chay từ Đại Ẩn tự định mời bác dùng nhưng bác cũng từ chối, vậy thì đồ cháu nấu chắc bác khó có thể nuốt trôi được".
Cơ Trọng Minh nói: "Bình thường bác không ăn chay, lúc nào không từ chối được thì mới ăn, đã về nhà thì đương nhiên càng không muốn ăn đồ chay của Đại Ẩn tự nữa. Lát nữa cháu nấu cho bác bát thịt kho tàu, lâu lắ rồi bác không ăn".
Hoài Nguyệt trợn mắt há mồm nhìn ông ta. Không phải ông ta đã quy y cửa Phật sao? Chẳng lẽ chỉ là tin đồn?
Nhận thấy sự nghi hoặc của cô, Cơ Trọng Minh cười nói: "Bác quy y cửa Phật không phải là nhất định phải ăn chay, có những thanh quy giới luật của cửa Phật không phù hợp với đạo dưỡng sinh. Năm nay bác 75 tuổi rồi, ăn chay có lợi cho sức khỏe nhưng ăn chay hoàn toàn cũng sẽ làm cơ thể thiếu chất cho nên lúc về nhà bác đều ăn mặn. Còn lúc ra ngoài thì đương nhiên phải ra dáng một chút, nếu không lấy lí do gì để từ chối bao nhiêu lời mời dự tiệc như vậy chứ? Biết chuyện này cháu sẽ không cho rằng bác là sư hổ mang chứ?"
Hoài Nguyệt nghĩ thầm đương nhiên ông không phải sư hổ mang vì vốn dĩ cũng có phải là sư đâu, chẳng qua là muốn thoát khỏi tục sự hồng trần nên lấy than


pacman, rainbows, and roller s