Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3078 lượt.

rãi uống rượu suy nghĩ tâm sự của mình.
Mấy ngày nay Lỗ Phong càng ngày càng tỏ ra ân cần, hôm nay Viên Thanh lại gây sự như vậy nữa, không lẽ thái độ của mình đối với Lỗ Phong thật sự không ổn? Mặc dù nước ngoài vợ chồng li hôn vẫn có thể tham gia một số hoạt động vì con mình một cách rất bình thường, nhưng ở trong nước nếu như quá thường xuyên thì tất nhiên sẽ dẫn tới bất hòa trong gia đình, mình thật sự không cần phải dây dưa với người phụ nữ đó nữa chỉ vì điều này.
Còn Lỗ Phong, vừa nhớ tới câu nói "lúc lên giường cứ như con cá chết" kia cô lại cảm thấy xấu hổ tức giận không chịu nổi. Để bò được lên giường người khác không biết hắn đã nói xấu sau lưng cô như vậy với bao nhiêu người rồi. Sao hắn có thể hạ lưu đê tiện đến mức xuyên tạc mình trước mặt người phụ nữ khác như thế, có khác nào chà đạp lên sự mặn nồng của hai vợ chồng trước đó? Cô uống cạn rượu trong li, người đàn ông này đúng là sự sỉ nhục không thể lau sạch được của cô.
Cô cứ ngồi thưởng thức âm nhạc, thưởng thức rượu, thưởng thức cuộc đời của mình như vậy, hoàn toàn không biết tâm tư người đàn ông bên cạnh mình đang rối loạn vì mình, càng không biết đối diện có một người đàn ông vẫn nhìn mình từ lúc vào đến giờ.






Cơ Quân Dã mặt ủ mày chau nhìn hai người đàn ông trước mặt, A Thích uống vào tinh thần phấn chấn thao thao bất tuyệt, Cơ Quân Đào lại chỉ cầm chén trà yên lặng không nói, sắc mặt ảm đạm.
Cô có ý muốn để A Thích giúp anh trai khuây khỏa một chút, A Thích lại ghé vào tai cô nói: "Em yên tâm, anh trai em không có bệnh, nguyên nhân gây nên bệnh của anh ấy đã hoàn toàn biến mất vì người phụ nữ đó. Bây giờ anh ấy mắc là bệnh tương tư, loại bệnh này thì xin lỗi em, tiến sĩ Thích này cũng bất lực. Lúc đầu vì em anh suýt nữa bệnh đến mức mất nửa cái mạng, bây giờ dù đã đỡ rồi nhưng phải uống thuốc cả đời, không có em thì anh chỉ còn là cái xác không hồn. Bây giờ thoạt nhìn anh ấy còn trầm trọng hơn cả anh ngày đó".
A Thích chẳng qua là mượn rượu nói liên thiên mà thôi. Ở nhà họ Cơ tâm sự của Cơ Quân Đào sớm đã không còn là một bí mật. Anh có tình ý với Hoài Nguyệt nhưng lại không dám theo đuổi, khiến một đống người bên cạnh sốt ruột mà không biết làm sao. Bây giờ người ta và Trần Thụy Dương thành đôi thành cặp rồi, nếu còn không ép anh thì anh sẽ sinh bệnh mất. Là bác sĩ, sao anh ta có thể thấy chết mà không cứu được. Tuy A Thích thì thầm với Cơ Quân Dã nhưng âm thanh lại không nhỏ, toàn bộ đều rơi vào trong tai Cơ Quân Đào. Cơ Quân Đào không vui liếc mắt nhìn anh ta.
Cơ Quân Dã bóp mạnh cánh tay anh ta, nói: "Ai bảo thế? Không có em anh cũng có thể tìm người phụ nữ khác mà. Thế giới này nhiều phụ nữ tốt hơn em lắm, như thuốc cảm lạnh bây giờ có đến mấy chục loại, loại nào cũng có thể hạ sốt khỏi ho, sao cứ nhất thiết phải uống một loại".
A Thích cười hì hì liếc mắt nhìn cô: "Anh có mắc bệnh cảm lạnh đâu? Là SARS đấy, thuốc khác không uống được, không cẩn thận là chết người như chơi, nếu không chết cũng tàn phế. Còn anh ấy, anh cực nhọc điều dưỡng cho anh ấy khỏi rồi, bây giờ thoáng cái đã để cô bé đó khuấy tung lên, không phải công lao của anh đổ sông đổ biển hết à? Em bảo anh có thể không tức được không? Anh phải tìm Hoài Nguyệt nói chuyện phải quấy mới được".
Cơ Quân Dã cố giãy giụa: "Hoài Nguyệt, tôi có việc tìm cô, hôm nay cô có về ngoại ô không?"
Hoài Nguyệt cảm thấy hơi chóng mặt, loại "nhớ Giang Nam" này uống thì ngon, không ngờ lại ngấm đến thế. Cô cứ ngồi suy nghĩ miên man, không ngừng uống không khác gì uống rượu trái cây, bây giờ bắt đầu cảm thấy lất ngất rồi. Nếu còn ngồi đây một lát nữa thì còn không biết sẽ như thế nào, phải tranh thủ về nhà trong lúc mình còn tỉnh táo mới được.
Cô nghĩ thầm, ánh đèn trong quán bar rất tối, nói không chừng còn có người quen khác ngồi đâu đó nữa giống như hai anh em nhà họ Cơ này, nếu Cơ Quân Dã không đến chào hỏi thì mình cũng hoàn toàn không phát hiện được. Mình đến đây với Trần Thụy Dương, nếu có người nhìn thấy rồi nói ra chuyện mình và Trần Thụy Dương đến quán bar thì sẽ không tốt cho thanh danh của cả mình và anh ta, nếu như còn uống rượu say rồi cùng đi về thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được. Vì vậy cô liền té nước theo mưa: "Tôi đang muốn về ngoại ô lấy ít đồ, sang tuần phải dùng đến. Cho tôi đi nhờ xe được không?"
Trần Thụy Dương biết cô phải về láy đồ để sang tuần đi du lịch nên cũng không nói gì.
Đúng ý nguyện, Cơ Quân Dã vui vẻ nói: "Được được được, đi thôi". Nói rồi kéo Hoài Nguyệt đi ra ngoài, Cơ Quân Đào cũng lạnh nhạt gật đầu với Trần Thụy Dương và Vân Vân rồi đi ra theo, A Thích đi theo phía sau đoạn hậu.
Nhìn bóng lưng bốn người nọ, Vân Vân hơi ngạc nhiên cười hỏi Trần Thụy Dương: "Hoài Nguyệt thật sự không phải bạn gái anh à? Sao lại để người khác cướp đi để lại mình anh cô đơn ở đây thế?"
Trần Thụy Dương trầm ngâm hồi lâu rồi mới đáp: "Không phải".
Vân Vân cảm thấy Trần Thụy Dương trả lời quá chậm làm mọi người có cảm giác như anh ta rất không c


Duck hunt