Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3085 lượt.

am lòng.
Cơ Quân Dã khoác tay A Thích ngồi ghế sau, Hoài Nguyệt ngồi ghế cạnh ghế lái, đầu càng ngày càng choáng váng, cô không nhịn được đưa tay vỗ vỗ trán để làm mình tỉnh táo hơn, ít nhất cũng phải cầm cự được đến lúc về nhà.
Cơ Quân Đào liếc nhìn cô, nói: "Ngủ một lát đi, nếu không lát nữa càng say. Tối nay em uống 3 li rồi, chưa chắc đã chịu đựng được".
"Nhớ Giang Nam" được đặt tên với ý nghĩa "Gió mát làm say lòng du khách", uống vòa rất ngấm, vừa rồi thấy cô ấy uống liên tục, chắc bây giờ bắt đầu đau đầu rồi đây.
Hoài Nguyệt nghĩ thầm, thì ra nhất cử nhất động của mình đều bị người ta quan sát hết, cảm thấy hơi nản lòng, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ gật.
Cơ Quân Đào không quay sang nhìn nhưng khóe môi lại khẽ nở nụ cười.






Vừa rồi anh nghe thấy Hoài Nguyệt gọi Trần Thụy Dương là giám đốc Trần lúc chào tạm biệt, nếu như quan hệ của hai người là như vậy thì tất nhiên cô ấy sẽ không xưng hô xa lạ thế. Còn nữa, cô ấy đi nhờ xe mình về cũng không phải hỏi ý kiến hắn, nếu như Trần Thụy Dương là bạn trai cô ấy thì đã nói chính hắn sẽ đưa cô ấy về. Xem ra tối nay mình tự làm mình khó chịu một cách vô ích. Càng nghĩ tâm tình anh càng tốt hơn. Bình thường trừ khi dạy học thì anh rất ít tiếp xúc với người khác, càng không buồn quan tâm tới loại quan hệ xã hội phức tạp đó, nhưng khi đó là chuyện của Hoài Nguyệt thì anh tự nhiên lại chú ý, suy ngẫm đến tận chân tơ kẽ tóc như bất cứ một người đàn ông đang yêu nào khác.
Xe đã về đến cửa nhà mà Hoài Nguyệt vẫn còn đang ngủ say, Cơ Quân Dã mở cửa xe sờ trán cô, kêu lên: "Chết thật, toàn mồ hôi lạnh, thì ra tửu lượng của con bé này kém như vậy. A Thích, mau vào nhà ép nước dưa hấu cho cô ấy uống giải rượu nếu không thì ngày mai sẽ đau đầu lắm". Vừa nói Cơ Quân Dã vừa đánh thức Hoài Nguyệt dậy rồi đỡ cô đi vào nhà mình.
Hoài Nguyệt cố tỉnh táo lại: "Tôi không vào nhà chị đâu, tôi sợ Leshy lắm".
Nói rồi cô đi về phía nhà mình, cô thấy rất chóng mặt, chỉ muốn tìm một chỗ nằm xuống ngủ một giấc.
Cơ Quân Dã vừa giữ cô lại vừa hét lớn: "A Thích, sao chúng ta lại quên Leshy rồi? Leshy không ở đây, nó vẫn ở chỗ anh!"
"Ném sách? Cô?" Cơ Quân Dã giật mình trợn mắt hỏi, vẻ mặt Cơ Quân Đào và A Thích cũng tỏ ra kinh ngạc, một người phụ nữ dịu dàng như nước vậy mà lại ném sách, vậy cô ấy phải tức giận đến mức nào?
"Ờ, tôi tức chết đi được". Hoài Nguyệt đưa tay lau mắt cố giữ cũng giọt nước mắt lại. Vì đã uống rượu, thần kinh buông lỏng quá mức nên sự kiên cường cố gắng duy trì lúc thường bây giờ lại không thể giữ được nữa. Nhớ tới tiếng cười giễu cợt của Viên Thanh trong điện thoại, cô rất muốn ôm một người nào đó khóc một trận cho thỏa thích.
"Nhanh nói với tôi xem hôm nay ai bắt nạt cô?" Nhìn thấy sự xót thương trong mắt anh trai, Cơ Quân Dã vội kéo Hoài Nguyệt vào trong lòng hỏi.
"Vợ của Lỗ Phong bây giờ". Hoài Nguyệt nhỏ giọng nói trong lòng Cơ Quân Dã, "Cô ta đã làm hại Đậu Đậu tôi không có nhà, không có bố".
Giọng nói của cô rất nhỏ nhẹ, Cơ Quân Đào và A Thích ngồi đối diện cơ bản nghe không rõ, Cơ Quân Dã cố gắng lắm mới nghe được sơ sơ, cả giận nói: "Cô ta là người thứ ba đã phá cả gia đình cô mà còn dám tới nhà bắt nạt cô à?"
"Không tới nhà, cô ta gọi điện thoại". Hoài Nguyệt nhẹ nhàng nhắm mắt lại nói. Cô uống rượu cả buổi tối nhưng sự căm giận và tủi thân trong lòng vẫn không có chỗ phát tiết, bây giờ được Cơ Quân Dã ôm vào lòng như vậy lại có một loại cảm giác được dựa dẫm, nhất thời quên mất bên cạnh còn có những người khác.
"Cô thật là vô dụng, một cuộc điện thoại của cô ta đã làm cô tức giận như vậy rồi, tôi còn tưởng là cô ném quyển sách vào mặt cô ta cơ, hóa ra là ném sách để trút giận!" Cơ Quân Dã cảm thấy vừa buồn cười vừa tức giận, nhìn thấy ánh mắt trách cứ của anh trai cô lại thôi cười, hỏi: "Cô ta chửi cô thế nào? Sao ngốc thế, không biết đường chửi lại à?"
"Cô ta chửi tôi..." Nghĩ lại Hoài Nguyệt cảm thấy hết sức tủi thân, giọng nói hơi nghẹn ngào, cô ta xúc phạm mình như vậy, mình sao có thể nói lại với người khác được?
"Được rồi, đừng nói nữa. Nghỉ ngơi một lát đi". Cơ Quân Đào không thể nghe được nữa, cái con bé Tiểu Dã này chỉ biết hỏi cho sướng mồm, sắp làm người ta khóc rồi mà còn không biết.
Anh mở TV, kênh du lịch đang giới thiệu các danh lam thắng cảnh ở Vân Nam, núi Thương, hồ Nhị Hải, cảnh đẹp vô cùng. Lúc nào có thể đưa cô ấy đi du lịch khắp nơi thì thật tốt, anh nghĩ, đứng trước trời cao đất rộng núi lớn sông dài, sự tủi thân trong lòng sẽ từ từ tan biến.
Ban đầu Hoài Nguyệt còn rất hứng thú xem chương trình giới thiệu về nơi cô sẽ đến 2 ngày sau này, sau đó rượu càng ngày càng ngấm, cô dựa vào lòng Cơ Quân Dã ngủ mất.
Cơ Quân Dã trò chuyện một lát, uống hai cốc nước dưa hấu xong đã tỉnh hẳn rượu. Cúi đầu thấy Hoài Nguyệt ngủ rất say, cô nhỏ giọng nói với Cơ Quân Đào: "Leshy cũng phải ngủ rồi, em và A Thích phải về đây, Hoài Nguyệt ngủ ngon như vậy, biết làm thế nào bây giờ?"
Cơ Quân Đào cau mày nói: "Đành ph


The Soda Pop