Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1343083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3083 lượt.
uyệt như một em bé vừa đánh nhau với người khác một trận, dù mình đầy thương tích nhưng vẫn nhất định không chịu nhận thua trước mặt những người khác mà chỉ lê bước chân uể oải gắng gượng bước về nhà. Đến lúc nhìn thấy bố mẹ mới cảm thấy cực kì chua xót, cực kì tủi thân, lớp ngụy trang vất vả mặc vào lập tức ầm ầm vỡ vụn trước mặt người thân cận nhất, có thể dựa dẫm nhất của mình. Cô ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt từ từ dâng lên trong mắt.
Có phải chính vì cô hiểu lòng anh nên mới sẵn lòng vứt bỏ ngụy trang như vậy?
Cơ Quân Đào đứng ngẩn ra một lúc rồi đưa tay kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: "Đừng buồn nữa. Em uống nhiều rượu như vậy không tốt cho thân thể, lần sau đừng như vậy nữa".
Nước mắt Hoài Nguyệt rơi từng giọt xuống thấm ướt ngực anh, Cơ Quân Đào cảm thấy chỗ đó bỏng rát, đau đến tận sâu trong trái tim. Lúc này, người phụ nữ anh yêu mến đang ở trong lòng anh, tủi thân như một em bé không biết dựa dẫm vào đâu. Anh không nỡ thấy cô rơi lệ, không nỡ thấy người mình yêu cô đơn chiếc bóng. Anh muốn trở thành chỗ dựa của cô, cho dù chỉ là vẻn vẹn tối nay, anh muốn làm cho cô cảm thấy được người khác nâng niu yêu quý. "Hoài Nguyệt", anh thầm thì bên tai cô, "Thấy em buồn như vậy anh thương lắm".
Cảm nhận được sự thương yêu của cô, Cơ Quân Đào càng cảm thấy yêu cô hơn, anh ôm chặt cô vào lòng, "Để anh". Anh không nỡ để cô làm vậy, cúi xuống hôn lên ngực cô, bàn tay từ từ cởi chiếc váy xuống.
(Cắt một đoạn 200 chữ)
Cơ Quân Đào có một thoáng hoa mắt và do dự, cô đẹp như vậy, anh sợ ở đây sẽ khinh nhờn cô, làm cô tủi thân. Cho dù đau đến mức làm anh gần như phát điên nhưng anh vẫn ôm lấy cô, "Hoài Nguyệt, chúng ta lên tầng đi, anh không thể để em ở đây..."
Người đàn ông này chỉ sợ mình tủi thân, Hoài Nguyệt thở dài trong lòng, cô kiễng chân, thân thể dán chặt vào người anh, bàn tay đưa xuống phía dưới, "Đồ ngốc, đừng cố nhịn".
Cơ Quân Đào cảm thấy tất cả máu trong người đều dồn về một chỗ, anh lún sâu không thể tự giải thoát được. Dường như chờ đợi hàng chục năm chỉ vì người này, đó là bến cảng, đúng vậy, anh như con thuyền đã lênh đênh quá lâu, quá mệt mỏi, nắng tắt trăng lên, đêm mưa ngày nắng, nhưng vẫn chưa bao giờ cảm nhận được sự vui vẻ của cuộc sống. A Thích nói đúng, anh cần một phụ nữ để cứu vớt anh, chính là người phụ nữ này, người phụ nữ dịu dàng dẫn dắt anh đi vào tình ái, làm cho tình yêu của anh cuối cùng cũng có chỗ để phóng thích. Anh yêu cô rất nhiều, vì yêu cô nên mới cảm thấy hạnh phúc như thế.
Hoài Nguyệt tỉnh dậy sớm theo thường lệ, đồng hồ sinh học của cô luôn rất chuẩn, cho dù đêm hôm trước thức trắng đêm, mới chợp mắt được 10 phút cũng vẫn tỉnh lại rất đúng giờ. Thậm chí có lúc hôm sau đi công tác sớm, chỉ cần trước khi ngủ thầm nghĩ "sáng mai mấy giờ phải dậy" là sáng hôm sau sẽ dậy đúng giờ đó thật. Vì cái đồng hồ sinh học thần kỳ này của cô Đặng Duyên Duyên vẫn thường mắng cô: "Sao phải khổ thế làm gì, đúng là số trời sinh vất vả".
Mỗi lần bị mắng cô cũng chỉ cười khổ, sau khi li hôn cái tật xấu đúng giờ này càng ngày càng trầm trọng hơn, vì không còn có ai nhắc nhở cô nữa.
Nhưng bây giờ rõ ràng cô không phải chỉ có một mình. Không cần lật chăn lên cô cũng biết trên người mình không có mảnh vải nào, và mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, bên cạnh có hơi thở của một người đàn ông xa lạ. Hoài Nguyệt nhắm mắt lại không dám mở ra, cảnh tượng buổi tối hôm qua hiện lên rõ ràng trong đầu cô.
Cô nhớ mình từ sofa đứng dậy đi ra cửa, Cơ Quân Đào hỏi cô một câu, cô khóc, anh ôm cô vào lòng an ủi, sau đó... Sau đó cô hôn anh, hơn nữa... hôn rất chủ động, rất nóng bỏng, cô dùng đầu lưỡi trêu chọc anh... Rồi sau đó, cô vuốt ve lưng anh, hông anh, và cả dưới hông... Cô nhớ anh nói phải lên tầng hai lần nhưng cô không chịu, cô vừa hôn anh vừa cởi quần áo anh ra, cả quần áo của chính mình, cô dán chặt vào thân thể anh... Chân cô quắp chặt vào người anh... Cô cầm tay đưa nó vào lấp đầy hư không của mình...
Mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng trên đầu Hoài Nguyệt. Trời ạ, chẳng lẽ là vì đã quá lâu cô không có đàn ông, nếu không tại sao cô lại vội vã như vậy, chủ động như vậy? Cô không dám nhớ lại tiếp nữa, cô lặng lẽ dịch người sang bên cạnh, chỉ hận không thể hóa thành không khí biến mất khỏi chỗ này.
Nếu như là hôn nhân? Cô thầm lắc đầu, ngay cả nàng dâu nhà họ Lỗ cô còn không làm nổi, hiển nhiên nhà họ Cơ không phải một lựa chọn thích hợp. Cô mệt mỏi nằm trên sofa suy nghĩ, mặc dù trên giường hai người rất nhịp nhàng, nhưng ngoại trừ điều đó thì có lẽ không có điểm nào hợp nhau nữa. Anh là trai chưa vợ, cô đã li hôn và còn có con riêng. Anh là con nhà danh môn, cô chỉ là một phụ nữ tầm thường bị nhà chồng đuổi ra đường. Anh là ngôi sao mới đang lên trong giới hội hoạ, đối với hội họa cô lại dốt đặc cán mai. Tiền bạc trong tay anh nhiều không kể siết trong khi cô là viên chức sống nhờ đồng lương. Khoảng cách giữa hai người thật sự cách quá xa như anh lái Lexus còn cô ngồi xe buýt.