Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4270 lượt.

ọ liền gạt mũi kiếm qua một bên, cười tà đưa tay lên lau máu, thản nhiên nói: “Ngươi có biết, Vương phi của ngươi thân mang hàn độc đã rất nhiều năm rồi, vốn là, nếu mấy năm trước, dùng tương tư lệ làm thuốc dẫn, cùng với thuốc đặc trị, thì có thể giải được hàn độc. Chẳng qua là, tương tư lệ rất khó tìm, dường như không còn tồn tại nữa. Để đến hôm nay, hàn độc càng sâu, sợ rằng thiên hạ đã không có thuốc nào chữa được nữa, nàng nhất định không sống quá hai mươi tuổi. Nhưng mà, trong tay ta lại có biện pháp giải hết hàn độc trong người nàng. Chẳng lẽ, bí mật này lại không bằng tính mạng hai người chúng ta sao? Phải biết rằng, mạng của hai nguời chúng ta không đáng giá bằng một ngón tay của Vương phi đâu!”
Bách Lý Hàn nghe vậy trong lòng như có sét đánh, trước mắt hắn hiện ra tình trạng thê thảm của Lưu Sương khi bị hàn độc hành hạ, ngực hắn đau thắt lại.
Nhiều năm như vậy rồi, Bạch Lộ thân là ngự y cùng Lưu Sương vẫn không có cách nào giải hàn độc trong người nàng, chẳng lẽ, hàn độc của nàng không còn cách giải?
Nhớ đến lần gặp cuối cùng, nàng đứng ở mũi thuyền, sắc mặt tái nhợt, đáy lòng hắn khó chịu vô cùng, xem bộ dạng đó, Đoạn Khinh Ngân cũng không giải được hàn độc trong người Lưu Sương, chỉ là khống chế tạm thời thôi?
“Trữ Vương gia, thế nào, có đổi hay không?” Người nọ cười tà hỏi.
“Làm sao ta tin được ngươi, ai biết lời ngươi nói là thật hay giả! Bao nhiêu người không giải được, ngươi dựa vào cái gì mà nói giải được?”
“Ta nói cho ngươi danh hiệu của ta, ngươi sẽ tin lời ta thôi. Cho tới bây giờ, nếu ta muốn cứu ai, người đó tuyệt đối không chết. Ta gọi là Vô Sắc!”
Vô Sắc!
Bách Lý Hàn cả kinh, hắn đương nhiên là đã nghe danh của Vô Sắc.
Giang hồ đồn rằng, hắn là đệ tử duy nhất của Độc Thủ Dược Vương.
Độ si mê mà hắn dành cho độc dược so với sư phụ của hắn còn điên cuồng hơn, y thuật của hắn cũng cao hơn sư phụ.
Nghe nói, tên của hắn là Vô Sắc, bởi vì độc dược hắn nghiên cứu ra đều không màu như nước.
Hắn có thể đem dịch độc trong hoa và trong nọc của độc vật chế thành thứ thuốc độc không màu. Đương nhiên, hắn vẫn chưa đạt tới cảnh giới không mùi. Nếu không, tên của hắn đã là Vô Sắc Vô Vị.
Bất quá, giang hồ đồn rằng, Vô Sắc là kẻ rất giữ chữ tín, hắn nếu muốn cứu ngươi, nhất định sẽ cứu ngươi, tuyệt đối không hai lời.
Không ngờ tên ma đầu này, lại ẩn thân trong cung, làm thuộc hạ cho hoàng hậu, chỉ để chơi cho vui. Bách Lý Hàn lúc này, thật sự là có chút dở khóc dở cười.
Bất quá, nếu hắn là Vô Sắc. Chỉ cần Lưu Sương có một phần trăm hy vọng, hắn cũng sẽ cam tâm mạo hiểm.
“Được! Ta đáp ứng ngươi. Đưa giải dược đây!” Bách Lý Hàn lạnh lùng nói.
“Được, Trữ Vương gia quả nhiên thống khoái, lần này, ta lại thắng.” Vô Sắc khẽ cười nói.”Rất đơn giản, nếu ngươi muốn cứu nàng, chỉ cần làm như sau...” Vô sắc hạ giọng, đem biện pháp giải hàn độc nói cho Bách Lý Hàn.
Bách Lý Hàn nghe vậy ánh mắt trở nên thê thảm, lạnh lùng nhìn Vô Sắc: “Đây là biện pháp duy nhất sao?”
Vô Sắc nói: “Ngươi tin cũng được, không tin cũng được, đây là biện pháp duy nhất cho tới lúc này để cứu nàng. Có lẽ sẽ có biện pháp khác, nhưng mà, ta vẫn chưa nghiên cứu ra.” Hắn lại cười nhạt nói:.”Ta đã cứu một người, sẽ nhân tiện đả thương một người, ngươi biết chứ.”
Bách Lý Hàn cảm thấy chán nản, trên đời này sao lại có người như vậy.
“Ngươi có thể thả ta đi chưa?” Tay hắn, nhẹ nhàng đẩy kiếm của Bách Lý Hàn ra.
Sau đó, mang theo mấy hắc y nhân, ôm Đại Mi Vũ biến mất trong đêm tối.
Đại Mi Vũ cũng đã tỉnh lại, dùng đôi mắt thống khổ phức tạp nhìn Bách Lý Hàn.
Bóng đêm càng thêm đặc quánh, gió dần dần lạnh hơn, Bách Lý Hàn đứng trên đỉnh đồi, gương mặt tuấn mỹ không chút cảm xúc, làm cho người ta thấy đẹp không lời nào tả được.
Tay hắn, dần dần nắm thành quyền, hắn nhất định phải cứu Sương Nhi.
...............................................
Thu ý dần dần dày lên, một số loài hoa mùa hạ bắt đầu héo tàn.
Lưu Sương đứng ở trong sân, nhìn hoa, trong lòng nảy lên sự cảm khái nhàn nhạt. Hoa nở hoa tàn, là chuyện đương nhiên phải thế, như chuyện buồn vui trong đời.
Tay nàng, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay, nàng biết, hàn độc của nàng càng ngày càng sâu. Ngày ấy sư huynh mặc dù đã dùng thuốc viên khống chế sự phát tác của hàn độc, nhưng vẫn chưa giải hết hoàn toàn.
Hôm nay còn là mùa thu, nàng đã cảm thấy hàn ý lạnh người, không biết đến mùa đông thì sẽ như thế nào.
Đoạn Khinh Ngân dựa vào cửa, nhìn Lưu Sương đang ngắm mặt hồ và những cánh hoa trôi lờ lững, trái tim trào lên một cảm giác phức tạp, hắn vĩnh viễn cũng không thể nói rõ cảm giác đấy.
Nàng gầy, áo trắng, tóc đen, mảnh mai yếu đuối, hoa rơi trên quần áo nàng, nàng như đang ở trong mộng, không phát hiện ra hắn.
Đoạn Khinh Ngân cứ đứng dựa cửa như thế, vẫn ngóng nhìn Lưu Sương, nếu như có thể, hắn hy vọng có thể cứ mãi thế này.
Nhưng mà, nhớ đến chuyện Lưu Sương thân mang hàn độc, trong lòng hắn lại đau đớn, hắn thật quá vô dụng. Lúc đầu vì cứu nàng, đã dẫn nàng theo bái Bạch Lộ làm thầy, chính là vì m