Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4265 lượt.
ng vẫn khiến hắn khuynh tâm không dứt.
Đôi mắt trong veo như nước, tinh khiết, trong suốt, nhưng lại như có một tầng sương mù.
Đoạn Khinh Ngân nặng nề thở hổn hển, cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt thâm tình như một tấm lưới giữ chặt lấy Lưu Sương.
Lưu Sương nhìn thấy dục niệm trong mắt hắn, giờ khắc này, nàng đột nhiên tỉnh ngộ, sư huynh nhất định là hiểu lầm rồi.
Trong nháy mắt mặt nàng đỏ bừng, nàng ấp úng nói: “Sư huynh, ý của muội là... là Sương Nhi giúp huynh thi châm khử độc.................- “
Ánh trăng mông lung bao phủ nàng, gương mặt hồng hào càng thêm quyến rũ cùng kiều diễm, thật sự là rất mê người.
Nàng so với ánh trăng còn cao khiết hơn, so với mùi hoa còn thơm hơn.
Luồng khí nóng nhanh chóng lan tràn khắp cơ thể, hung hăng tấn công lý trí của Đoạn Khinh Ngân.
Hắn có lẽ đã nghe được câu sau của Lưu Sương, nhưng chẳng kịp tư duy xem có ý nghĩa gì, đã nhanh chóng cúi đầu, đôi môi nóng bỏng như lửa đặt lên môi nàng.
Đôi môi vừa chạm, khí tức nóng rực của hắn hòa cùng hô hấp của nàng, đôi môi mềm mại trong trẻo của nàng như một giọt sương mát lành, mang theo sự mát mẻ khoan khoái, làm cho hắn thế nào cũng thấy không đủ. Lý trí, trong khoảnh khắc này, hoàn toàn biến mất, hắn bất ngờ nhân lúc nàng không phòng ngự đọat đi hơi thở của nàng.
Môi của hắn, nóng bỏng như lửa, mãnh liệt rừng rực thiêu đốt nàng.
Mất khống chế, tim bắt đầu đập loạn nhịp!
Lưu Sương cảm giác được mình như một khối băng, sẽ tan chảy trong lòng hắn.
Nàng muốn đẩy sư huynh ra, nhưng lại cảm giác được làm thế có chút tàn nhẫn!
Sư huynh vì nàng, mới phải chịu thống khổ như vậy, nàng hiểu rõ con người và tư cách sư huynh, nếu sư huynh không muốn phá hủy tấm thân trong sạch của hai tân phi kia, càng không đi tìm nữ nhân khác. Nàng càng hiểu rõ mỵ dược, nếu không giải kịp thời, người trúng mỵ dược sẽ chết vì dục hỏa thiêu đốt.
Nhưng mà...nhưng mà, nàng lại cảm giác được nếu nàng dùng thân để cứu sư huynh, quan hệ huynh muội trong sáng của bọn họ sẽ bị đánh vỡ hoàn toàn, sau này, bọn họ biết nhìn nhau thế nào.
Lòng Lưu Sương cực kỳ phiền loạn, nàng vừa đau lòng vì sư huynh phải chịu thống khổ, vừa cảm giác được nếu làm như vậy, đối với sư huynh là không công bằng.
Tình cảm bị đè nén lâu ngày bộc phát trong nháy mắt, giống như con ngựa hoang đứt dây cương, không có cách nào đình chỉ được, huống chi còn có mỵ dược thêm vào. Hắn hôn thật động tình, rất thân mật, như thể nàng là người hắn trân trọng sủng ái nhất thế gian này.
Mùi thơm ngào ngạt, dung nhan nhược thủy, đôi mắt trong suốt không có bất kỳ tạp chất nào, nhiều năm như vậy, bóng hình này vẫn quanh quẩn trong lòng hắn, chưa từng rời xa.
Mà đêm nay, hắn rốt cục cũng có thể ôm nàng trong lòng.
Tay hắn, không kiềm chế được xoa lên mặt Lưu Sương, cẩn thận xoa lên vết thương. Hắn đau lòng vuốt ve vết thương, là hắn đã khiến nàng chịu khổ.
Nhưng mà, hắn đột nhiên nhớ đến nam nhân đã làm nàng bị thương.
Trong lòng hắn, như bị đâm một nhát, lý trí hồi phục trong nháy mắt. Nheo mắt nhìn lại, hắn đột nhiên rõ ràng chính mình đang làm cái gì!
Hắn làm sao có thể làm như vậy chứ? Hắn làm sao có thể tổn thương nữ tử mà hắn yêu thương nhất thế gian này.
Hắn đột nhiên đẩy Lưu Sương ra, lạnh lùng nói: “Huynh không cần muội giải độc cho huynh, muội tránh ra đi.”
Dưới ánh trăng, đôi môi của Lưu Sương bị hôn đến sưng đỏ như tường vy nở rộ, nàng nhìn bóng lưng sư huynh rời đi, nước mắt không ngừng tuôn xuống.
Đêm hôm đó, Lưu Sương không biết Đoạn Khinh Ngân đã làm gì để sống qua đêm đó, tóm lại, nàng biết, hắn không đi tìm nữ nhân khác, vẫn giải mỵ dược. Hoặc là dùng thuốc, cũng có thể là vận công bức độc, nhưng mà Lưu Sương biết, cách gì thì cũng khiến cơ thể bị tổn thương.
Sư huynh tình nguyện thương tổn chính mình, vẫn hết lòng bảo vệ nàng. Cảm giác trong lòng Lưu Sương, không thể dùng hai chữ “cảm kích” để diễn tả nữa
Lưu Sương tới Minh Nguyệt cung của Đoạn Khinh Ngân, hắn phái người đưa Hồng Ngẫu đến
Hắn không cho phép Lưu Sương rời khỏi Minh Nguyệt Cung một bước, nguyên nhân rất đơn giản, hắn không muốn Lưu Sương có cơ hội gặp nguy hiểm. Lưu Sương chỉ có ở trong hoàng cung, ở bên cạnh hắn, mới là an toàn nhất.
Thanh phong sảng khoái, thu ý càng lúc càng dày. Mùi hoa quế trong sân, thơm đến tận xương, khiến kẻ khác say mê.
Lưu Sương đứng trong Minh Nguyệt Cung, trời chiều chiếu lên bàn đá, nhìn hành lang thật sâu, trong đầu như có sương mù bắt đầu bốc lên, lan tràn lấp đầy, cảm giác quen thuộc lại đập vào mặt.
Có một loại bi thống, rất rõ ràng, rất quen thuộc kéo tới, như thể nàng từng trải nghiệm.
Cảm giác chân thực này rất kì dị, nàng quay đầu hỏi Hồng Ngẫu: “Hồng Ngẫu, ngươi có cảm giác Minh Nguyệt cung này rất quen thuộc không?”
Hồng Ngẫu lắc đầu, nói: “Không quen chút nào, nô tỳ chỉ cảm giác được cung điện này rất tao nhã quí khí, dùng bạch ngọc dát lên tường, rất đẹp mắt! Công tử thật sự là một người có phẩm vị!”
Lưu Sương thở dài lắc đầu, “Cung điện này không phải do huynh ấy tạo ra!” Đúng vậ