Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4266 lượt.

y, mặc dù nàng thừa nhận sư huynh phẩm vị cao nhã, nhưng cung điện này đã có ba mươi năm trơ mặt với gió sương rồi, Lăng Quốc, lập quốc mới được mười năm.
Đây là cung điện của tiền triều – Vũ Quốc.
Mấy ngày nay, trong hoàng cung, Lưu Sương dần dần hiểu thêm về Lăng Quốc.
Nghe nói, mười năm trước, Đại tướng quân Đông Phương Húc Nhật liên thủ với tân hoàng của Thiên Mạc Quốc là Mộ Dã, lật đổ hoàng đế. Từ đó về sau, giang sơn đổi chủ.
Nhưng mà, Đông Phương Húc Nhật không xưng đế, để cảm tạ sự tương trợ của Thiên Mạc Quốc, chỉ xưng là quốc chủ, thần phục Thiên Mạc Quốc ở phương bắc. Hàng năm tiến cống rất nhiều ti la tơ lụa, châu báu quý hiếm, lương thực dụng cụ.
Sau khi Đông Phương Húc Nhật đọat quyền, lại đột nhiên lâm bệnh nặng, thân thể yếu đi rất nhanh, lúc ấy Đông Phương Lưu Quang mới mười ba tuổi cũng đột nhiên mất tích. Mọi người cứ tưởng rằng đó là báo ứng cho Đông Phương Húc Nhật, đứa con bị chết trong cơn phản loạn.
Quyền lực của Lăng Quốc rơi xuống tay vương hậu. Vương hậu này, vừa không có tài trị quốc, cũng không có người có tài giúp sức, càng không có khả năng dùng người, Lăng Quốc dần dần suy sụp. Mãi đến năm năm trước, Đông Phương Lưu Quang mới sống lại, về nước nhận ngôi thái tử, thực lực Lăng Quốc mới dần dần được khôi phục.
Từ đoạn lịch sử này, Lưu Sương hiểu ra một điều, sư huynh nói mình là cô nhi, có thể là bởi vì bất mãn với những chuyện cha mẹ đã làm, cho nên mới bỏ nhà ra đi, tới Nguyệt Quốc, bái phụ thân làm thầy.
Năm năm trước, sư huynh đột nhiên thường xuyên xuất ngoại hành y, thì ra là gạt nàng, hắn về nước thống trị triều chính, căn bản không phải dạo chơi thiên hạ.
Sư huynh mấy năm nay chịu nhiều khổ sở buồn bực như vậy, trái tim Lưu Sương không khỏi buồn bã.
Hy vọng Lăng Quốc có thể ngày càng lớn mạnh dưới sự trị vì của sư huynh, sư huynh có thể làm được điều này, Lưu Sương biết.






VÔ SẮC
Ánh trăng chan chứa trong không gian, nến chập chờn trong bóng tối, ngọn lửa nhỏ không ngừng nhảy múa.
Bách Lý Hàn ngồi trước cửa sổ trong Thính Phong Uyển, từ sau khi Lưu Sương rời đi, hắn thường xuyên tới đây ngồi, trong yên tĩnh và bi thương, nhớ lại từng nụ cười, từng cái nhíu mày của nàng.
Ánh mắt hắn dừng trên ngũ huyền cầm, trên mặt đàn, loang lổ vết máu, đó là máu của Lưu Sương, hắn đi lên phía trước, ôm cây đàn vào ngực, nhẹ nhàng chạm vào từng dây đàn một, dây đàn bật ra tiếng, giống như có ai đang nức nở nghẹn ngào.
Hắn ôm cây đàn, chậm rãi đi ra sân. Đặt cây đàn dưới tàng cây quế hoa, lẳng lặng đánh đàn.
Bách Lý Hàn híp mắt lại, cong môi cười lạnh, chờ lâu như vậy, cố ý bố trí thị vệ tại Lãnh Uyển vô cùng lỏng lẻo, cố ý làm ra vẻ hắn đối với Đại Mi Vũ chưa nỡ dứt tình, rốt cục đã đợi được đến ngày này.
Xem ra, bên cạnh người đàn bà đó quả nhiên là có cao nhân, còn có dũng khí xông vào Vương phủ của hắn. Hắn không đi xem một cái, chẳng phải là rất đáng tiếc sao. Đứng dậy, phất tay một cái, gạt hết hoa quế vương trên người, lạnh giọng ra lệnh: “Đuổi theo!”
Bóng đêm như mực, mặt trăng lúc ẩn lúc hiện.
Một bóng đen mang Đại Mi Vũ phi thân ra khỏi vương phủ, xuyên qua ngõ nhỏ. Vài bóng đen chui ra từ trong góc tối, bảo vệ người này phi thân qua những mái nhà, hướng về phía ngoại ô Ngọc Thành.
Dân chúng Ngọc Thành treo đèn chi chít, như ngàn sao rơi xuống trần gian. Vầng trăng cong cong, sao giăng đầy trời, cảnh lúc này rất đẹp.
Nhưng bọn họ không thể thưởng thức, đứng trên một đỉnh đồi, xem xem thị vệ vương phủ có đuổi theo không.
Trong đêm yên tĩnh, một luồng lãnh ý kéo tới, mấy người đột nhiên dừng lại, chậm rãi lui về phía sau hai bước.
Trên đỉnh đồi, không biết xuất hiện một bóng trắng từ khi nào. 
Dáng người hắn cao lớn, vững chắc như thanh tùng. Hắn lặng im không nói gì đứng đó, dưới ánh trăng, gương mặt của hắn tuấn mỹ trong trẻo nhưng lạnh lùng, đôi mắt bắn ra hàn quang lãnh liệt như dao. Trường bào bằng gấm xanh nhạt bị gió núi thổi phất phơ, nhìn hắn như tiên sắp đạp mây về trời.
Hắn đột nhiên cất bước, đi về phía bọn họ hai bước.
Vài người không tự chủ được lui về sau hai bước, không biết là bị sự túc sát trên người hắn bức bách, hay là bị khí phách trên người hắn bắt buộc.
“Chỉ bằng mấy người các ngươi, cũng dám đến vương phủ cướp người?” Trương Tá Lý Hữu theo sau dẫn theo thị vệ bao vây ngọn đồi, con ruồi cũng bay không lọt, nhìn thấy đối phương chỉ có vài người, cực kỳ tức giận hỏi. Vương gia nói là muốn ép cao nhân bên cạnh hoàng hậu lộ mặt, nhưng nhìn mấy người này, làm gì có cao nhân nào? Mấy tên này quả thật không kém, nhưng so với hai chữ cao nhân, thì còn cách khá xa.
Mấy hắn y nhân không nói gì, chỉ vác Đại Mi Vũ lui về phía sau. Đại Mi Vũ hiển nhiên đã hôn mê từ lâu, đang bị một hắc y nhân vác trên vai.
Trong gió có một mùi thơm, rất nhẹ nhàng nhàn nhạt, Bách Lý Hàn đột nhiên nhíu mày, lặng lẽ giơ tay ra dấu. Thị vệ đi theo cuống quít ngừng thở, vận công hộ thể. Sau đó giả vờ trúng độc, ngã xuống đất.
Bên cạnh đồ