Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4146 lượt.

thỏm. Là do tình cảm quê hương, nàng dù sao cũng đã sinh sống tại Nguyệt quốc hơn mười năm, nơi đó coi như cố hương của nàng, huống chi, nơi đó có người nàng đang lưu luyến.
Đột nhiên biến mất, như thế nào có thể?
Đoạn Khinh Ngân đột nhiên nhớ ra lần thấy Bách Lý Hàn, tóc hắn bạc trắng, lại phun ra máu tươi. Có lần trong quân đội lại đột ngột rời đi. Những điểm ấy đủ để chứng minh, hàn độc đã chuyển sang người Bách Lý Hàn.
Lưu Sương nhìn gương mặt sư huynh không ngừng thay đổi thần sắc, biết là sư huynh đã đoán ra. Sư huynh quá thông minh để nghĩ ra.
“Hàn độc có cách di dời sao, ta chưa bao giờ biết. Bách Lý Hàn vì sao biết?” Đoạn Khinh Ngân hỏi.
“Hắn từng nói, hắn cùng Vô Sắc có một giao dịch. Muội nghĩ, ước chừng là Vô Sắc nói cho hắn, nếu không sao hắn biết.”
“Vô Sắc, hắn đúng là một thầy thuốc giỏi, nếu có cơ hội, thật muốn gặp hắn.” Đoạn Khinh Ngân khẽ thở dài.
Lưu Sương cũng gật đầu im lặng, nghĩ Vô Sắc chuyên chế ra độc dược, cá mè một lứa với Đại Mi Vũ, trong lòng lạnh lùng, nếu như Vô Sắc có thể đi đúng đường, nhất định là một người thấy thuốc hiếm có.
Đoàn người ngày đi đêm nghỉ, nửa tháng, rốt cục đến Ngọc Thành của Nguyệt quốc.
Ngọc thành mặt ngoài êm đềm gió lặng.
Đoạn Khinh Ngân cùng Lưu Sương đứng ở ngoại ô cách 10 dặm, xa xa nhìn Ngọc thành.
Kia là tường thành bằng đất, nghe nói năm đó, khi xây dựng tường thành này, dùng đất sét hòa với nước mà dựng lên, mới có thể bền vững và màu sắc như thế, kiên cố bảo vệ. Mà lúc này, đứng trên tường thành, có cả bọn phản loạn.
Thủ hộ ở cửa kinh thành kiểm tra người qua lại rất chặt, hiển nhiên là sợ có người của Bách Lý Hàn trà trộn đi vào.
Lưu Sương nhìn lên bầu trời cao, ánh mặt trời dìu dịu.
“Sư huynh, hôm nay hắn ở nơi nào?” Lưu Sương hỏi.
Đến nơi, Đoạn Khinh Ngân liền cho thám tử đi dò tìm tin tức của Bách Lý Hàn, cũng là có một chút thông tin.
Binh lính của Bách Lý Hàn vừa mới một hồi giao chiến ngoài biên quan.
Vốn Trịnh Thác nghĩ muốn ngăn cản Bách Lý Hàn từ Kiếm Môn quan trở về nước, nhưng là binh lính của Bách Lý Hàn đi đường vòng từ Lăng quốc vào Nguyệt quốc, từ Kiếm môn qua những những binh lính phục kích của hắn bị đánh tơi tả. Quân Trịnh Thác ở Kiếm Môn quan rơi vào trong tay Bách Lý Hàn. Mà sau khi đại thắng, Bách Lý Hàn liền đem một vạn binh dọc theo hướng Ngọc Thành tiến quân, lúc này mới chạy tới miên ngoại, đống quân tại miên ngoại.
Nhưng là, Đoạn Khinh Ngân không có tin những tin này lắm, trực giác hắn thấy, bọn họ có thể thăm dò được tin tức, Trịnh Thác chắc chắn cũng thế, đội quân đang đóng tại miên thành kia, rất có thể chỉ là nghi binh kế. Nếu như tướng lĩnh chia thành từng tốp nhỏ, ra roi thúc ngựa, hôm nay đã phải đến Ngọc Thành.
“Thám tử hồi báo là đến miên thành, chúng ta đi tìm một chỗ nghỉ ở ngoại ô, hôm nay không thể tới Ngọc thành.” Đoạn Khinh Ngân nhìn trời nói.
“Không bằng đi ra Tĩnh tâm am đi, muội biết sư thái trong am.” Lưu Sương đáp.
Đoạn Khinh Ngân gật đầu, đoàn người liền hướng tĩnh tâm am đi.
Tĩnh tâm am vẫn như trước, thấp thoáng trong rừng đào, bất quá đã là mùa đông, đào trụi lá, nhìn cực kỳ thê lương. Lưu Sương nhớ ra, nàng cùng Bách Lý Hàn có một đoạn sai duyên gắn với lời vị ni cô trong am này, trong lòng khó tránh khỏi rối loạn lên.
Đi vào am ni cô, khói nhang quanh quẩn, Tĩnh tâm am có thứ khí khiến người khác quên hết trần tục.
Lưu Sương đứng trước phật, châm hương, quỳ gối trên đệm, bái tam xá. Nhìn khói hương bay vờn quanh tượng phật, nhịn không được liền cầu khẩn.
Trước kia nàng không tín phật, hôm nay, nàng có lẽ vẫn như trước không tin, nhưng lại không nhịn được mà quỳ xuống, bởi vì trong lòng nàng mong nhớ một người mà cầu khẩn. Cầu khẩn có Bách Lý Hàn trận chiến này có thể đại thắng, cầu khẩn dưỡng phụ dưỡng mẫu bình an, cầu khẩn sư huynh Thu Thủy Tuyệt tìm được hạnh phúc cho bản thân, cầu khẩn cô cô thuận lợi cai quản Vũ quốc.
Ngộ Nhân sư thái mặc một bộ huyền sam, dáng vẽ vẫn phong thanh tiên cốt như trước. Sư thái chắp tay hình chữ thập, bình tĩnh tiếp đãi Lưu Sương
“Ngươi tại sao lại tới nữa?” Ngộ Nhân nói.
“Đúng, lần này ta lại tới nữa! Lần này cần phải làm phiền sư thái!” Lưu Sương mỉm cười nói, “Không biết sư thái có thể cho chúng ta nương nhờ mấy ngày ở đây.”
Ngộ Nhân nói: “Không sao, chỉ là nam nhân không thể ở lại am ni cô, hãy đến tạp viện sau am đi.”
Lưu Sương cảm kích bái tại, tiểu ni cô Thanh Trần thấy Lưu Sương, mừng rỡ vạn phần. Mấy người tiểu ni cô thu xếp một gian phòng cho Lưu Sương cùng Hồng Ngẫu, Thanh nhi ở.
Đoạn Khinh Ngân cùng thị vệ được tiểu ni cô khác dẫn đến hạ viện. Đó là một nhà 3 gian gạch mộc, trong phòng để vài thứ đồ, cũng có giường, bình thường khi rảnh rỗi có phu nhân hay tiểu thư nào đi dâng hương dẫn theo thị vệ thì lưu lại đó.
Đoàn người ổn định trong am ni cô, Tĩnh tâm am là một nơi hẻo lánh, chỉ có một vài tiểu thư tới dâng hương, cực kỳ yên tĩnh, là một nơi tốt để tĩnh tâm. Chỉ là, lần này khác với lần khi Lưu Sương chưa gả. Trong lòng lo lắng cho Bách Lý Hàn,


XtGem Forum catalog