Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3919 lượt.

ủa hắn như ma âm, làm nàng tâm phiền ý loạn. Thôi, hay là thuyết phục hắn rồi đi cũng không muộn.
Quay đầu nhìn lại, thấy hắn cắm mặt vào đầu gối ngồi khóc, không nhìn thấy mặt hắn, không biết hắn khóc thật hay đang giả vờ.
Lưu Sương thở dài, tâm lý chần trừ, hắn có đang lừa nàng không. Vừa mới đi tới trước mặt hắn, hắn đột nhiên nhảy dựng lên, dọa Lưu Sương giật cả mình.
Hắn cầm tay Lưu Sương, dùng sức một cái, liền kéo Lưu Sương vào trong lòng, ôm thật chặt. Nàng dùng sức giãy dụa, nhưng mà tay bị hắn nắm chặt quá, khí lực của hắn cũng lớn hơn nàng tưởng tượng rất nhiều, hoàn toàn không giống mới trúng độc?
Nàng muốn thoát khỏi hắn, quả thực là si tâm vọng tưởng. Hắn ôm nàng, xoay người lại, dí nàng vào thân cây, mà nàng không thể nhúc nhích chút nào.
“Ngươi muốn làm gì? Ta tuyệt đối không thể ở lại trong cung, ngươi thả ta đi!” Lưu Sương tức giận nói.
Đây là chuyện gì hả trời, vì sao hắn cứ dính lấy nàng như thế, dính như cẩu bì cao vậy, đúng là dính không buông tha. Không phải nàng đã cứu hắn một mạng sao? Tại sao cứ phải dính lấy nàng nhất quyết không buông tha.
“Xuất cung cũng tốt, nàng về ở trong vương phủ của ta đi, dù sao đó cũng là nhà cũ của nàng.” Trên mặt Bách Lý Băng một giọt lệ cũng không có, khóc lóc vừa rồi tuyệt đối là giả.
“Ta sẽ không đi! Nơi đấy không còn là nhà của ta nữa rồi.” Trước đó mấy ngày, nàng cũng từng động tâm, dù sao đó cũng là nơi nàng lớn lên. Còn có rất nhiều cây thuốc quí nàng khó nhọc gieo trồng, nhưng mà hôm nay, có đánh chết nàng, nàng cũng không trở về nơi đấy.
“Thật sự không đi?” Bách Lý Băng lộ ra một nụ cười tuyệt mỹ, nụ cười hồn nhiên không một chút tà.
“Đúng vậy!” Lưu Sương nói, không bị nụ cười của hắn mê hoặc, ngữ khí rất dứt khoát, không cho hắn một chút kẽ hở nào để thương lượng.
Nụ cười của Bách Lý Băng dần dần cứng đờ, nheo mắt nhìn nữ nhân trước mặt.
Gương mặt nàng thanh tú xinh đẹp, không phải tuyệt thế giai nhân, nhưng rất dễ nhìn. Đôi mắt như hồ nước trong xanh, bình tĩnh mà trầm lắng nhìn hắn chăm chú, trong con ngươi không có dù chỉ là một tia gợn sóng. Hắn vẫn nhớ kĩ lúc hắn trúng độc, nàng kinh hoàng lo lắng, còn hung tợn tát hắn không thôi.
Hắn nguyện ý nhìn nàng vì hắn mà kinh hòang thất thố.
Nhưng mà hôm nay, trong lúc hắn và nàng gần trong gang tấc, tư thế mập mờ, nữ nhân này, lại có thế trầm tĩnh như thế. Vừa rồi, hắn có chứng kiến nàng nói chuyện với Tam ca, mặc dù nhìn như nàng rất bình tĩnh, song, hắn nhìn ra được, nàng cố ý che dấu sự bối rối của bản thân.
Hôm nay, ở trước mặt hắn, nàng có thể bình tĩnh như vậy, thật sự không lo lắng hắn là một nam nhân sao? Nàng thật sự coi hắn là đứa trẻ ba tuổi sao.
Nghĩ như vậy, Bách Lý Băng cười một lần nữa, nhưng lần này còn xen chút mờ ám.
Lưu Sương phát giác bản thân đã gặp nguy hiểm rồi, nhưng mà, nàng đã hành động quá chậm.
Bách Lý Băng đã cúi người hôn lên môi nàng.
Lưu Sương hoàn toàn choáng váng, vô luận như thế nào nàng cũng không nghĩ được Bách Lý Băng sẽ làm ra chuyện này.
Nhưng mà hai tay nàng vẫn bị hắn kiềm giữ, không thể cử động.
Môi Bách Lý Băng tùy ý cướp đọat môi nàng, dường như, trên phương diện này, hắn cũng không có bất cứ kinh nghiệm gì, động tác rất thô bạo, chỉ chốc lát sau, nàng liền nếm thấy một mùi vị, là máu.
Hắn không cẩn thận cắn vào môi nàng, rất đau.
Bách Lý Băng tựa hồ cũng ý thức được rồi, cuống quít rời môi nàng, trong con ngươi xẹt qua một tia kinh hoàng, đưa tay vuốt ve vết thương trên môi nàng.
Tay Lưu Sương được tự do, liền dùng tay chặn tay hắn lại.
Ngón tay Bách Lý Băng dính một giọt máu, cứng đờ lại. Đôi mắt vốn sáng rực đến nỗi có thiêu cháy người khác, giờ dần dần ảm đạm.
Lưu Sương thật sự là cực kỳ giận, một tay lau môi, đang muốn nói chuyện, lại nghe phía sau có người hừ lạnh một tiếng.
Chỉ một tiếng HỪ thôi, nhưng người ta có thể nghe được sự lạnh lẽo của người nói, như băng giá tháng mười hai, lạnh lẽo không gì sánh được.






TỨC GIẬN
Không cần quay đầu lại, Lưu Sương cũng biết đó là Bách Lý Hàn, lúc nãy nhìn hắn còn vô cùng bình tĩnh cơ mà, nghĩ vậy, mặt Lưu Sương đột nhiên tái nhợt. Ngay cả khi hắn và nàng không còn quan hệ gì nữa, nàng cũng không mong hắn hiểu lầm nàng bất cứ điều gì.
Lưu Sương bối rối nhìn lại Bách Lý Băng, mặt hắn trong nháy mắt âm trầm xuống, con ngươi đen xẹt qua một tia sát ý. Hắn đột nhiên che miệng, làm ra bộ dạng thẹn thùng, con mắt bắt đầu ầng ậc nước, giống như là Lưu Sương đang khi dễ hắn.
Lưu Sương không rảnh để ý đến hắn, lúc này, nàng thầm nghĩ đi khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, rời xa hắn, rời xa Bách Lý Hàn. Không biết Bách Lý Hàn có đi hay không, bất quá hắn có đi hay không chẳng liên quan gì đến nàng.
Lưu Sương quyết định bình ổn tâm lý, xoay người muốn đi, Bách Lý Băng không ngăn cản nàng nữa, nhưng vẫn có một người khác ngăn cản nàng.
Câu dẫn!? Hắn muốn nói nàng câu dẫn Bách Lý Băng?
Mặc dù Lưu Sương sớm đoán được hắn sẽ hiểu lầm, nhưng nàng vẫn bị c