Người Láng Giềng Của Ánh Trăng
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3968 lượt.
ò, nghe hai tỷ muội bên cạnh nghị luận mới biết, cô gái này là muội muội của Mộ Dã, Thiên Mạc Quốc – trưởng công chúa Mộ Tịch Tịch.
Nghe nói nam tử Thiên Mạc Quốc trời sinh cao lớn mạnh mẽ, nữ tử cũng dũng mãnh thiện chiến, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.
Vóc người Mộ Tịch Tịch thon cao, so với nữ tử Nguyệt Quốc cao hơn hẳn một cái đầu.
Trên người nàng chắc là mặc trang phục dân tộc, cực kỳ hoa mỹ.
Trên đầu đội mũ hoa, áo tím mở tà, cổ áo thêu hoa, mơ hồ lộ ra nội sam bên trong. Trường bào ngắn đến đầu gối, đi một đôi giày da hươu đến gối, eo thắt một thắt lưng màu đỏ.
Bộ quần áo vừa anh tuấn vừa mỹ lệ.
Dung mạo Mộ Tịch Tịch cũng không tồi, mặc dù da hơi đen, nhưng mắt sâu mũi cao, môi đỏ mọng, so với nữ tử Nguyệt Quốc thêm chút hào khí cùng hào hiệp.
MỘ TỊCH TỊCH KHIÊU CHIẾN
Nốt đoạn sư huynh thể hiện tài năng nhé:X
Mộ Tịch Tịch trực tiếp đi tới trước mặt hoàng thượng, cũng không quỳ lạy, chỉ cúi người thi lễ, nói: ” Công chúa Thiên Mạc Quốc – Mộ Tịch Tịch phụng chỉ ý hoàng đế, đặc biệt hướng Thiên triều nhắn nhủ tấm lòng chân thành của chúng ta, chỉ mong hai nước vĩnh viễn giao hảo, vĩnh viễn không có can qua!”
Hoàng thượng nghe vậy, nét mặt lộ ra một ý cười như có như không, mặc dù Mộ Tịch Tịch nói cực thành khẩn. Nhưng mà, với thái độ thèm khát của Thiên Mạc Quốc dành cho Nguyệt Quốc, cho dù người nào cũng không thể tin được mấy chữ “Vĩnh viễn giao hảo, vĩnh viễn không có can qua”.
Nhưng, mặc kệ có tin tưởng hay không, lúc này cũng không thể đắc tội sứ thần, chỉ có thể lấy lễ đối đãi, không thể tổn hại đến uy nghi của Nguyệt Quốc. Lập tức, Hoàng thượng khách sáo mà nói: “Ở xa tới là khách, công chúa xin mời ngồi vào vị trí đi!”
Hoàng thượng lập tức lệnh cho thái giám lấy hơn mười mũi tên đến, rút đầu nhọn, dùng vải thô màu đỏ bọc đầu. Mấy thị nữ đi xa hơn trăm bước thì treo đèn lồng lên cây.
Trong bóng đêm, mấy quầng sáng lung lay lắc lắc trong gió.
Mộ Tịch Tịch cùng lúc cầm ba mũi tên giương lên cung, giơ cung, nhắm vào, buông tay bắn ra ngoài. Nghe được tiếng mũi tên xé gió lao đi, ba quầng sáng cùng lúc tắt ngấm.
Kỳ thật nếu có bắn trúng ba cái đèn lồng bằng ba mũi tên cũng không có gì đặc sắc. Nhưng Mộ Tịch Tịch bắn một lúc ba mũi tên, theo ba hướng khác nhau, tất cả cùng trúng mục tiêu. Huống chi, đèn lồng còn đong đưa chứ không cố định.
Nếu mà Nguyệt Quốc cũng tìm một người, làm điều giống như Mộ Tịch Tịch, ba tên một phát, đồng thời bắn trúng đèn lồng, chưa chắc đã tìm ra. Nhưng mà, như vậy, cũng không tính là thắng, chỉ có thể xem như đánh tay đôi mà thôi.
Lưu Sương đối với Mộ Tịch Tịch âm thầm than thở, nữ tử này, tài bắn cung rất cao, thật sự là nữ trung hào kiệt. Nếu mà nàng cũng có một thân võ nghệ, đã sớm rời khỏi vương phủ rồi. Đáng tiếc là, nàng đem tất cả trí thông minh dồn vào y thuật, một đời này, chẳng còn hi vọng trở thành hiệp nữ.
Tập trung nhìn phía trước, thấy Hoàng thượng nhíu mày, nhìn về phía Bách Lý Hàn.
Bách Lý Hàn nhăn mặt, thản nhiên lắc đầu, hắn có thể bắn cùng lúc ba mũi tên, bắn trúng đèn lồng, nhưng mà như vậy cũng không tính thắng, huống chi đối phương chỉ là một cô gái.
Trong lúc nhất thời, không khí lạnh lẽo, sắc mặt Hoàng thượng có chút hổ thẹn.
Đoạn Khinh Ngân đột nhiên đứng lên, hướng Hoàng thượng thi lễ nói: “Hoàng thượng, xin hãy để vi thần thử một lần!”
Hoàng thượng thấy Đoạn Khinh Ngân đứng dậy, cực kỳ vui mừng gật đầu. Hắn sớm nghe nói đồ đệ của Bạch Lộ y thuật rất cao, hơn nữa võ nghệ cũng không tồi, hôm nay có thể mở rộng tầm mắt.
Bách Lý Hàn nghe vậy thần sắc cứng đờ, sắc mặt có chút âm trầm, đôi mắt chuyển hướng nhìn Lưu Sương.
Cách Lưu Ly chướng, Lưu Sương biết hắn không thể nhìn thấy nàng, trong lòng vẫn cứ giật mình. Cảm giác toàn thân từ trên xuống dưới như bị nhìn thấu.
Rất hiển nhiên, Bách Lý Hàn đã biết Đoạn Khinh Ngân là sư huynh của Lưu Sương.
Lưu Sương nhìn sư huynh bình tĩnh đi ra ngoài, trong lòng có chút nghi hoặc. Với những gì nàng biết về sư huynh, sư huynh vốn là một người bình tĩnh, không phải loại người yêu thích khoe khoang. Không lẽ sư huynh vì thể diện của Nguyệt Quốc sao? Lưu Sương biết không phải thế!
Đoạn Khinh Ngân thản nhiên đi tới, một bộ lam y phiêu lãng trong gió, rất là hào hiệp. Hắn đi đến bên Mộ Tịch Tịch nhận cung.
Mọi người đều khẩn trương nhìn hắn, không biết viên quan ngự y này có cách gì thắng được Mộ Tịch Tịch.
Đoạn Khinh Ngân thản nhiên mỉm cười, vứt tên xuống đất, dùng giày giẫm lên, sau đó khom lưng nhẹ nhàng gập lại, mũi tên liền bị bẻ cong. Mọi người không biết Đoạn Khinh Ngân làm cái gì, nhất thời lạnh ngắt như tờ.
Đoạn Khinh Ngân giương tên lên cung, giơ cung kéo tên, nhắm vào.
Trong nháy mắt, dường như ai nấy ngừng thở, toàn bộ bữa tiệc không một tiếng động. Ánh mắt mọi người đều bị lam y công tử này hấp dẫn.
Trái tim Lưu Sương nảy lên tận cổ. Nàng chưa bao giờ biết sư huynh võ nghệ cao thế nào, lại càng không biết tài bắn cung của s