Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3965 lượt.

liền cùng Lý Hữu đưa Bách Lý Hàn đến chỗ Đại Mi Vũ.
Đại Mi Vũ đợi lâu mà Bách Lý Hàn không tới, đã tháo khăn đỏ từ lúc nào.
Gương mặt trang điểm tỉ mỉ, tóc vấn cao, lông mày cong cong, con ngươi đen láy đẹp đẽ, môi hồng kiều diễm. Hình xăm hoa đào trên mặt, trải qua mấy ngày điều trị, hôm nay đã hết sự dữ tợn, khôi phục bộ dáng kiều diễm, mẩn đỏ cũng đã nhạt đi.
Mi Vũ đối với đêm động phòng có vô hạn ước ao, nhưng lại không ngờ Bách Lý Hàn mất mặt đến nửa đêm. Hôm nay, mặc dù trở về, nhưng đã say đến bất tỉnh nhân sự, không khỏi thất vọng vô cùng.
Mi Vũ cùng nha hoàn dìu Bách Lý Hàn lên giường, hầu hạ hắn ngủ. Lúc này mới bảo thị nữ lui xuống, cởi quần áo, nằm bên cạnh Bách Lý Hàn.
Đưa mắt nhìn làn khói đang lờ lững trên đỉnh màn, lòng của Mi Vũ cũng phiêu đãng không ngừng.
Tối nay, nhất định đã xảy ra chuyện gì!
Mi Vũ đưa tay lôi từ chỗ ngang đầu gối ra một bình sứ to bằng ngón cái, đó là Mi Vũ bỏ công chuẩn bị, chỉ cần nhẹ nhàng nhấn một cái, sẽ có chất lỏng màu đỏ chảy ra, giống hệt lạc hồng.
Mi Vũ đã không phải xử nữ từ lâu lắm rồi, sợ Bách Lý Hàn phát hiện ra, cho nên mới chuẩn bị cái này. Hôm nay, nhìn gương mặt tuấn tú của Bách Lý Hàn khi ngủ, trong lòng có chút ảo não.
Đang nghịch nghịch bình sứ, Mi Vũ đột nhiên nghĩ ra một điều.
Tối nay nhất định đã xảy ra chuyện gì, lúc này dùng cái này, so với đợi đến khi hắn tỉnh táo thì an toàn hơn rất nhiều.
Mi Vũ rút ra một cái khăn màu trắng thêu uyên ương hí thủy, ngón tay nhỏ dài nhấn một cái, trên tấm khăn trắng xuất hiện một giọt màu hồng, giống hệt lạc hồng. Đại Mi Vũ đặt hỉ khăn xuống dưới người, nằm bên cạnh Bách Lý Hàn, nhìn gương mặt tuấn mỹ của Bách Lý Hàn đang say ngủ, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào.
Hắn cuối cùng cũng phải thuộc về cô ta!
Ngày hôm sau, trời nắng chói chang, ánh nắng từ ngoài cửa chiếu vào, không khí ướt át vui mừng.
Bách Lý Hàn tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, vừa khom người dậy, tay đã chạm vào thứ gì đấy mềm mại ấm áp. Trong lòng không khỏi kinh hãi, nghiêng đầu nhìn lại.
Một cánh tay ngọc trắng nõn đang quấn lấy cánh tay hắn, Đại Mi Vũ ngủ bên cạnh hắn, trên gương mặt trắng nõn, là một đóa hoa đào đang nở mềm mại ướt át.
Trong đầu “Ầm” một tiếng, không biết vì sao, trong chốc lát mặt hắn cắt chẳng còn giọt máu, hắn không biết làm sao đẩy cánh tay Đại Mi Vũ đang ôm tay hắn ra.
Bách Lý Hàn vừa động, Đại Mi Vũ đã tỉnh lại, nhưng mà, cô ta vẫn giả bộ ngủ, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn trộm Bách Lý Hàn một cái.
Nhìn thấy thần sắc hắn mê muội và thất vọng, mặt thì nhăn lại, khi mặc quần áo, hai tay còn run rẩy, phải mất hai ba lần mới buộc xong giải áo.
Trong lòng Đại Mi Vũ cảm thấy hụt hẫng, nhìn thấy người đàn ông đó mặc quần áo muốn đi, Mi Vũ hơi giật giật, giả bộ mới tỉnh, vươn cánh tay, ôm lấy cổ Bách Lý Hàn.
Quần áo trễ nải, lộ ra bộ ngực ướt át, một đôi mắt thanh u nhìn Bách Lý Hàn.
Thần sắc Bách Lý Hàn cứng đờ, đầu lại bắt đầu đau, hắn vỗ lên trán, nhẹ giọng nói: “Nàng ngủ tiếp đi, hôm nay ta phải vào cung có việc!”
Đại Mi Vũ cong môi, dịu dàng nói: “Hôm nay không thể không đi sao?” Vừa nói vừa làm nũng xoay người.
Cùng với cử động của Mi Vũ, tấm khăn trắng cũng được phô ra, vệt đỏ trên khăn như một tia chớp chọc thẳng vào mắt Bách Lý Hàn.
Hắn lấy lại sự bình tĩnh, dịu dàng nói: “Thật sự có việc, không thể không đi!” Dứt lời, cúi đầu khẽ hôn lên mặt Đại Mi Vũ một cái, sau đó xoay người vội vã đi.
Đại Mi Vũ vỗ vỗ lên mặt, khẽ cười.
Bách Lý Hàn vội vã bước đi, quần áo tung bay trong gió, trong lòng lại như bị cái gì đè nặng.
Đêm qua trí nhớ của hắn chỉ là từng mảnh nhỏ rời rạc, nhưng trong khoảnh khắc, cảm giác thống khổ ngọt ngào, đã khắc thật sâu trong tâm trí của hắn. Hắn vốn tưởng rằng đó là một giấc mộng xuân, nhưng lại không phải. Đêm qua, hắn trong cơn say đã chính thức trở thành vợ chồng với Đại Mi Vũ.
Nhưng mà, không biết vì sao, trong đầu hắn luôn thoáng hiện lên gương mặt Lưu Sương, gương mặt nàng đầy nước mắt.
Trong trí nhớ của hắn, hắn chưa bao giờ thấy nàng rơi lệ, nhưng mà, vì sao gương mặt nàng đang khóc lại thê lương chân thật như vậy, làm hắn tan nát cõi lòng?
Bách Lý Hàn lắc đầu, trong đầu tràn ngập cảm giác bi ai.
Nếu hắn đã cùng Đại Mi Vũ làm vợ chồng chân chính, hắn sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với Đại Mi Vũ. Hắn không thể trao cho Lưu Sương thứ gọi là hạnh phúc nữa rồi, có lẽ hắn sẽ để nàng ra đi.
Lời tác giả (cũng dài nhưng thôi bạn Nhi tóm tắt một câu thôi): bạn đọc cố gắng đọc qua đoạn này, chuyện xưa vẫn còn nhiều chuyện chưa biết






YẾN HỘI
Chuyện ngoài ý muốn xảy ra, làm hỏng kế hoạch bỏ đi của Lưu Sương. Trong lúc nhất thời, chuyện ra khỏi vương phủ trở nên mù mịt, không biết đến lúc nào mới có thể thực hiện. Sự liên lạc với sư huynh bị chặt đứt, nàng không có cách nào nhận được tin tức của sư huynh. Nhưng, trong lòng nàng vẫn luôn hi vọng, nàng biết sư huynh yêu thương của nàng nhất định sẽ nghĩ cách giúp nàng ra khỏi


XtGem Forum catalog