Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3976 lượt.

hoàn, không còn lo lắng, nằm trên giường một lát đã ngủ.
Chỉ có điều, nàng cũng không biết, mười ngày sau, căn bản là không cần nàng phải giả vờ phát bệnh, bởi vì có một hồi phong ba rất lớn đang chờ nàng.
Tối nay nhất định là có một người thức trắng đêm.
Tuyết uyển, lúc này vẫn chìm trong ánh nến chói lọi.
Đại Mi Vũ đang chải tóc, mày liễu khinh miêu, lãnh đạm ngậm son. Ngồi trên ghế, khoác áo màu trắng, cổ áo mở rộng, lộ ra cần cổ trắng mịn.
Mỗi khi đêm xuống, cô ta đều trang điểm tỉ mỉ, song, lần nào cũng thất vọng. Tình ý như nước chảy đi, người đàn ông kia chung quy cũng không đến, trang điểm chỉ phí công.
Nhớ đến lời cảnh cáo của Bách Lý Băng tối nay, nhớ tới Lưu Sương phóng khoáng vẽ tranh. Đại Mi Vũ nghiến răng cắn môi. Nếu Mộ Tịch Tịch chỉ cô ta nhảy múa thì tốt rồi, cô ta mà đã múa, nhất định mọi người đều phải kinh ngạc sững sờ, nhưng mà lại không thế.
Cô ta bị hạ thấp giá trị, thật sự là thất bại.
Thiếp thân thị nữ Hoa Kiều nhìn vẻ mặt Đại Mi Vũ u sầu, bưng nước trà đi tới bên cạnh. Nhẹ giọng nói: “Chủ nhân, uống chút nước trà đi!”
Đại Mi Vũ trừng mắt hạnh, nói: “Ngươi muốn hại ta ngủ không được, đúng không?”
Hoa Kiều lại càng hoảng sợ, vội thi lễ nói: “Nô tỳ không dám. Nô tỳ cả gan lời nói lời này, chủ nhân, người phiền lòng vì người ở Thính Phong Uyển sao.”
Đại Mi Vũ kinh ngạc liếc mắt nhìn Hoa Kiều, không ngờ nha đầu này lại to gan lớn mật như vậy.
Hoa Kiều cười nhẹ tiếp tục nói: “Chủ nhân, bằng vào tư sắc của ngài, người ở Thính Phong Uyển làm sao bì kịp, cô ta chẳng qua chỉ là người đến trước, trong trái tim Vương gia chỉ có một góc rất nhỏ nhoi. Chủ nhân nếu muốn địa vị Vương phi, hoàn toàn không khó.”
Đại Mi Vũ nghe vậy, tỉ mỉ đánh giá Hoa Kiều. Dường như đây là lần đầu tiên, cô ta để nha hoàn này vào mắt. Hoa Kiều chỉ là một nha hoàn bình thường không thể bình thường hơn, diện mạo không thể nói là xuất sắc, chỉ có thể tính là thanh tú. Bình thường có vẻ thân thiện, nhìn như ngu độn, nhưng làm việc cũng nhanh nhẹn.
Nha hoàn này, là người phương nào? Đại Mi Vũ nhất thời không biết, không nói lời nào nữa. Cô ta cũng nghe nói qua, hoàng thất minh tranh ám đấu rất gay gắt, kẻ hầu người hạ rất khó giữ mạng.
“Chủ nhân, ngài không tin nô tỳ sao?” Hoa Kiều mỉm cười nói, “Nô tỳ nhất thiết chỉ vì chủ nhân, chủ nhân thử nghe nô tỳ phán đoán một lần xem?”
“Ngươi nói đi!” Đại Mi Vũ miễn cưỡng tựa lưng vào ghế thờ ơ nói.
Hoa Kiều nhẹ nhàng nói vào tai Đại Mi Vũ mấy câu.
Con ngươi đen của Đại Mi Vũ nhất thời mở to, ngồi bật dậy, hỏi: “Có loại thuốc như vậy thật sao?”
“Đúng vậy, nô tỳ đang cầm đây.” Hoa Kiều lấy từ ống tay áo ra một bọc giấy.
Đại Mi Vũ nhìn bọc giấy hai mắt sáng lên, hơi động tâm. Mặc kệ Hoa Kiều là người phương nào, kế hoạch này, đối với cô ta hiển nhiên là có lợi mà không có hại. Nếu như uống thuốc này vào, có thể đúng như Hoa Kiều nói, khiến mạch trở nên giống như có thai, thế thì việc Bạch Lưu Sương sẩy chân, cô ta đoạt lại địa vị Vương phi là chuyện hoàn toàn có thể xẩy ra.
Cô ta mỉm cười với Hoa Kiều: “Ngươi giúp ta như vậy, có điều kiện gì?”
Vẻ mặt Hoa Kiều sợ hãi nói: “Nô tỳ vì chủ nhân làm việc, là chuyện phải thế. Sao dám yêu cầu báo đáp.”
Đại Mi Vũ cười nhẹ, nói: “Làm xong rồi, nhất định sẽ không bạc đãi ngươi!”
Cánh tay nhỏ dài duỗi ra, vặt một quả nho trên bàn, nhẹ nhàng bóp nát, chất lỏng văng khắp nơi, làm ướt đào đan khấu màu đỏ, dưới ánh nến càng thêm tươi đẹp.






DƯỢC
Đại Mi Vũ có tin vui rồi.
Tin tức này truyền tới Thính Phong Uyển khi Lưu Sương đang đánh đàn.
Ngón tay thon dài khẽ run rẩy, “Bính” một tiếng, một dây đàn đã đứt. Tiếng đàn như hành vân lưu thủy ngưng trệ trong phút chốc, như băng tuyền nức nở, kiều oanh rên rỉ.
Lưu Sương coi như chưa có chuyện gì, tiếp tục đánh đàn. Tiếng đàn vốn ung dung tự đắc trầm xuống chuyển thành kích động, đinh đinh đang đang, lạnh lùng triệt triệt.
Chính vào lúc này, thanh âm ôn nhu của Đại Mi Vũ truyền đến: “Tỷ tỷ, tại sao không đàn nữa, khúc nhạc vừa rồi rất hay, nếu không phải Mi Vũ đang có thai, nhất định sẽ múa theo tiếng đàn của tỷ tỷ!”
Mọi người cùng đưa mắt nhìn, thấy Đại Mi Vũ mặc quần áo lụa màu trắng, bước nhẹ nhàng, thướt tha đi đến. Đi sau là thị nữ Hoa Kiều.
“Ngươi tới làm cái gì?” Hồng Ngẫu đang ấm ức không có chỗ giải tỏa, quắc mắt đứng lên, nói to.
Đại Mi Vũ dịu dàng gạt gạt lông mày, dịu dàng khẽ cười nói: “Mi Vũ bị tiếng đàn của tỷ tỷ hấp dẫn, không kiềm chế được đi vào. Không biết tỷ tỷ vì sao lại ngừng lại. Trong bữa tiệc, bức tranh của tỷ tỷ đã làm Mi Vũ đại khai nhãn giới, không ngờ cầm kỹ của tỷ tỷ cũng xuất sắc như vậy. Mi Vũ thật sự muốn nghe tỷ tỷ đàn nữa!”
Hồng Ngẫu hừ lạnh một tiếng, nói: “Bằng vào ngươi, cũng muốn tiểu thư nhà ta đánh đàn cho mà nghe sao!”
“Hồng Ngẫu, im miệng!” Lưu Sương biết Hồng Ngẫu ghét ác như cừu, đang bất bình thay cho nàng, nha đầu này đến bao giờ mới học được cách kiềm chế cảm xúc đây.
“Muội muội, ngươi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t