Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/395 lượt.

o ta lại không dám?- Lăng Lam đứng dậy, phủi bụi trên gấu quần, khoanh tay thách thức.
- Người đâu, vả miệng tên thái giám hỗn xược này cho ta!
Dứt lời, một toán thị vệ lao tới đòi túm nàng. Nhưng Lăng Lam giỏi khinh công, nàng thoăn thoắt tránh nhưng cuối cùng vẫn bị chính tay Hà Tam Cô túm lại, ném cho lũ thị vệ. Một tên tiến tới tát vào má nàng bỏng rát.
- Đánh tới khi nào ta bảo dừng mới thôi!- Hà Tam Cô đưa ly trà lên môi, ánh mắt giận dữ.
- Tuân lệnh!
Những tiếng “bốp” vang lên không dứt. Lăng Lam tưởng chừng như răng mình sắp long ra. Tên thị vệ thương xót cho nàng, hắn vốn nhẹ tay nhưng bị Hà Tam Cô quất roi bắt đánh mạnh. Vậy là những bạt tai giáng xuống má nàng như trời giáng, váng vất đầu óc. Nàng không biết mình đã lĩnh bao nhiêu cái tát nữa nhưng cuối cùng thì Lăng Lam cũng phun một ngụm máu đỏ tươi ra sàn. Nàng đứng không vững, các thị vệ phải xách nách nàng lên để người kia đánh. Đầu nàng ong ong như có vạn con côn trùng bay tới vây, má nàng như bị thiêu đốt, Lăng Lam nhếch mép cười, đôi mắt nàng lịm dần đi rồi cả thân thể nàng ngã gục xuống đất.
- Ngất rồi hả?- Hà Tam Cô cất tiếng hỏi.- vậy thì dừng đánh đi!- Nàng ta rời ghế, bước tới bên thân xác mềm oặt của Lăng Lam, giơ chân lên đá mạnh vào bụng Lăng Lam khiến nàng bay ra xa, đập lưng vào cửa. Những vụn gỗ do bị va chạm mạnh bắn ra trong làn ánh sáng yếu ớt, các cung nữ sợ hãi nhìn nàng, run lẩy bẩy thầm cầu khấn mình sẽ không làm gì phật ý Hà phi.
Bỗng có tiếng thái giám thông báo hoàng thượng giá lâm, Hà Tam Cô hốt hoảng quỳ xuống bái kiến.
Càn Long nhìn tới Lăng Lam đang nằm trên đất. Làn ánh sáng mỏng tang chiếu vào cặp mắt tiều tụy, má nàng sưng vù như bị cả đàn ong chích, khóe miệng rỉ ra một dòng máu nhỏ. Khuôn mặt nàng trắng bệch không chút sức sống, nàng nằm trên sàn nhà lạnh căm, hơi thở yếu ớt, đôi mắt nhắm nghiền như đã chết, phải quan sát thật kĩ mới thấy khuôn ngực nàng còn phập phồng thở khe khẽ.
Hắn rà ánh mắt tới Hà Tam Cô. Nàng ta vội vã quỳ xuống:
- Lăng Lam chỉ là thái giám mà lại hỗn xược, thần thiếp chỉ định dạy bảo một chút…
Càn Long bước nhanh lại gần nàng.
- Trẫm…- câu chữ được cố tình kéo dài.-…đâu có trách nàng.- hắn mỉm một nụ cười tà tứ.- Hà phi làm bất kể việc gì đều đúng cả.
Vành môi mĩ nhân rộng mở vì bị bất ngờ, đôi mắt Hà Tam Cô mở lớn.
Càn Long hôn phớt lên đôi môi của nàng:
- Mỹ nhân, hoa ở vườn thượng uyển đang chờ nàng tới cùng khoe sắc kia kìa, chúng ta đi thôi!
Dứt lời, cả đoàn người đông đúc theo chân hắn rời đi, chỉ còn mình Lăng Lam nằm trơ trọi dưới đất.
Cái lạnh se se của mùa thu sao tự dưng lại đem tới cảm giác buốt giá. Trên nền sàn, một thân người khẽ co ro, cố vòng tay ôm kín lấy bản thân.
Nàng đã ngất, vậy tại sao lại có dòng lệ từ khoé mắt rỉ ra…?
Chú thích:
- Quá trình được gọi thị tẩm của phi tần: Thái giám chuẩn bị sẵn cho mỗi người một lá bài, đầu màu lục, phía trên ghi họ tên. Có từ mười tới mười hai lá bài, thái giám đem chúng đặt giữa mâm bạc lớn, mang trình tiến cho vua. Nếu hoàng đế muốn “giải buồn” thì trang bài, chọn một lá úp sấp xuống, thái giám theo đó mà tới thông báo cho vị cung phi được chọn. Người đó trước khi được mang tới long sàng thì phải “nude” trước mặt các thái giám Phòng Kính sự để thái giám kiểm tra từng vết sẹo, vết đóm trên người. Khi được mang tới long sàng, phải từ dưới chăn bò lên, khi “xong việc” bị thái giám lôi ra từ dưới chân hoàng đế mà không được bước từ đầu chăn bước ra, tránh ô uế long nhan. Về việc có long thai, sau khi được sủng hạnh hoàn toàn do hoàng đế quyết định “cho lưu” hay “không lưu”, nếu hoàng đế không cho lưu, thái giám sẽ có cách để nàng cung nữ đó không có thai được (cách này tác giả biết nhưng xin phép không nhắc tới trong phần chú thích vì truyện không dán nhãn H, độc giả nếu hứng thú xin tự tìm hiểu). Nếu hoàng đế “cho lưu”, thái giám sẽ ghi chép giờ, ngày, tháng, năm vào sách để làm chứng lúc thụthai.






- Hoàng thượng, Người nói muốn tới vườn thượng uyển Viên Minh viên, sao giờ lại tới Sướng Xuân viên?- Hà Tam Cô cất giọng nhỏ. Càn Long ôm eo nàng, chỉ mỉm cười mà không trả lời, hắn dẫn nàng dạo xen vào những khóm hoa còn đang chớm nở. Bước chân của hai người khiến hoa tàn liễu rụng, hàng loạt thân hoa gãy cánh, đổ gục.
Trong lòng Hà Tam Cô hiện có hàng trăm câu hỏi nhưng nàng lại không dám mở miệng. Rõ ràng là tâm trạng Càn Long đang không vui. Mày hắn nhíu lại tạo thành một nếp nhăn nhẹ trên trán, vành môi mím như phải kiềm chế điều gì đó. Nhìn biểu hiện của hắn, Hà Tam Cô bất giác nghĩ tới Lăng Lam…
- Ngươi về đi…- Giọng hắn thở ra yếu ớt.
Hà Tam Cô đứng trân trân một lúc rồi nàng cũng tan tác cõi lòng mà rời đi…
Càn Long dẵm nát ngàn nụ hoa của Sướng Xuân viên, hắn di đế giày khiến chúng nát bét.
Cự Dã lui ra ngoài, đôi mắt u tối của hắn phả tử khí vào gian phòng lạnh băng…
—o0o—
Những con sóng lớn cứ thế vùi Lăng Lam xuống đáy biển lạnh lẽo, nàng cứ cố ngoi lên hòng mong chút khô