XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/404 lượt.

vãn sinh đâu có giúp gì được cô nương…
Tự xưng mình là “bổn…”, vậy thì là “bổn thiếu gia”, “bổn quan”,… hay “bổn vương”?
Chẳng đợi chàng kịp phản ứng, nước mắt Lăng Lam bắt đầu thánh thót rơi xuống vạt áo thanh thoát, thấm xuống lớp cỏ xanh mướt, hơi thút thít:
- Tiểu nữ vốn định trầm mình trôi ra biển lớn, may nhờ công tử nếu không đã làm điều xuẩn ngốc… hức… hức…
- Cô nương sao lại tính chuyện bi quan vậy? Xin hãy cứ kể nguyên do, vãn sinh sẽ hết lòng giúp đỡ…
Cắn câu rồi! Giờ thì nàng chỉ cần giật cần kéo cá lên! Gì thì gì cũng từng mang danh “sát cá”! há há.
- Phụ mẫu nói ta đã từng này tuổi mà chưa có ai tới hỏi cưới, là nỗi nhục của gia đình, “gia môn bất hạnh”…- nàng tiếp tục nấc cụt khiến nam nhân kia cũng động lòng nhưng vẫn chẳng biết làm thế nào để giúp. Chẳng lẽ mang lễ vật tới hỏi cưới nàng? Đại sự vẫn dang dở, chẳng biết khi nào sẽ bỏ mạng nơi đất khách, chàng đâu thể hại một nữ tử yếu đuối làm góa phụ hiu hắt tàn xuân…
- Ta sẽ giúp nàng…- giọng nam tử cất lên dịu dàng, mắt Lăng Lam sáng lóe lên, nghĩ rằng cá đã cắn câu. Hồ Bình không hề nhận ra tia nhìn khác lạ đó bởi Lăng Lam vẫn đóng vai thục nữ ế ẩm, đầu cúi xấu hổ, vì bản thân mà gia đình mang tiếng xấu, hiện không dám ngẩng lên.
- Vâng…
- Ta sẽ tìm nam nhân thích hợp cho nàng sớm nhất…
Khỉ, người nàng muốn là chàng kìa! Hơi bức xúc một tí nhưng không sao, Lăng Lam quyết được đà lấn tới:
- Hồ công tử, hôm nay chúng ta gặp mặt cũng là do trời định, người lại còn là ân nhân của ta, vậy… ta muốn kết tình huynh muội… có hay chăng làm công tử phật lòng?
Lăng Lam giả vờ bối rối, vẻ mặt lo lắng chờ đợi câu trả lời nhưng kì thực lòng nàng đã tính rồi. Chẳng phải Lương Sơn Bá- Chúc Anh Đài cũng từ kết nghĩa huynh đệ mà biến thành ái tình có chết cũng không rời đó sao? Tuy kết cục có hơi thảm một tí nhưng chắc chắn kẻ vô nhân tính như nàng thì không có chuyện chết dễ thế được!
Hồ Bình nhìn nữ tử mắt ước nước ngồi bên mình, tay nàng bứt rứt mấy gọng cỏ mềm, chắc nàng đang lo lắng lắm khi là nữ nhân lại mở lời trước như thế.
Chàng bất ngờ nắm lấy tay nàng, quỳ xuống trước đất trời, dùng cỏ làm nén hương thắp lên dưới sự chứng giám của lão thiên cùng cỏ cây vạn vật, giọng mạnh mẽ khẳng định lời thề kết tình huynh muội, nguyện “chết cùng ngày, cùng tháng, cùng năm”. Lăng Lam hứng khởi lặp theo ngay tắp lự. Lễ bái xong xuôi, hai người quay ra mỉm cười với nhau, đôi mắt chàng sóng sánh ý cười làm nàng suýt đứng tim. Lần bái này này là bái huynh muội, nhất định lần sau sẽ là bái phu thê!
- Bình ca!- nàng gọi, sung sướng tràn vào trong giọng nói.
- Lam muội.- chàng gọi, có hơi chút ngượng miệng nhưng cũng đã cất tiếng gọi nàng là “muội” thì cũng là tốt rồi. Không ngờ mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi và nhanh chóng tới thế!
Chợt trái tim nàng thắt lại, Lăng Lam đưa mắt xuống bụng mình, áo rộng che chắn tốt làm nam nhân trước mặt không nghĩ tới chuyện nàng đang mang thai, nhưng còn đứa bé này thì tính sao? Còn địa vị cửu ngũ chí tôn mà nàng đã tìm mọi cách để đoạt về cho nó? Còn Càn Long thì sao? Nàng còn hành hạ hắn chưa đã…
Lăng Lam nhìn Hồ Bình tuấn mĩ phi phàm trước mặt mình, nước mắt chợt rơi. Tình lang của ta… chưa gì đã thấy đôi ta không có tương lai rồi…
Trong hoàn cảnh đó, Lăng Lam vẫn cố diễn tốt vai của mình, giả đò e thẹn, tay lúng búng bám gấu vạt áo, đầu cúi vừa phải để nam tử trước mặt vẫn quan sát được khuôn mặt thánh thiện của mình và tất nhiên cực chuẩn để chàng ta nhận ra không phải nàng cố ý dàn dựng chuyện đó.
Nhưng chỉ được một lúc thì tiếng vó ngựa rầm rầm, một đội kị binh bao vây lấy hai người với tốc độ của thiên binh vạn mã. Chết tiệt! Chắc chắn là tên Càn Long nổi khí xung thiên cho hẳn cả đội cấm vệ quân đi tìm để áp giải nàng về!
Lăng Lam đứng dậy, cử chỉ có hơi lưu luyến, vài giọt nước mắt châu ngọc lăn dài trên gò má trắng hồng:
- Bình ca… muội phải đi rồi…
Hồ Bình rõ ràng là bị bất ngờ khi thấy đoàn người hùng tráng thế xuất hiện chỉ để đón một cô nương. Mày chàng nhăn lại, đó là y phục của cấm vệ quân, có cả đại nội thị vệ của Tử Cấm Thành.
Chỉ một thoáng thì trán chàng đã dãn ra nhanh chóng tựa hồ như chẳng hề có cái nhíu vừa rồi. Chàng mỉm cười gật đầu, chấp nhận để Lăng Lam rời đi sau khi hôn nhẹ lên tóc nàng.
Hức, thế này mới đúng kiểu chứ! Nam nhân hôn tóc nữ nhân chứ không phải hôn cái trán trọc của nữ nhân! Ôi Càn Long, vụ này thì hắn thua đứt!
Đầu ngón tay nàng chạm nhẹ vào ngón tay chàng, luyến lưu ngồi lên cỗ kiệu thếp vàng, nước mắt lưng chòng nhưng vẫn cố vén rèm nhìn chàng lần cuối. Xa xôi cách trở như thế, không biết đời này kiếp này có còn cơ duyên gặp lại… Chàng ơi, tình ta thôi thì dang dở, vĩnh biệt phút giây này…
Đoàn kị binh khuất hẳn, vụt ra khỏi đám cây là một loạt bóng dáng quỳ dưới chân Hồ Bình:
- Vương gia, có cần thuộc hạ cho điều tra thân phận cô nương đó?
Không trả lời, chàng cúi xuống nhặt mảnh khăn tay mà Lăng Lam đã vô tình (hoặc cố ý?) đánh rơi. Mảnh khăn lụa mỏng tang trắng trong, bất giác khiến chàng đưa