Tác giả: Fressia Phan
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 134408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/408 lượt.
Phải.
- Chàng yêu ta… vì ta rất giống mẫu thân phải không…?- Lăng Lam lấy hết can đảm, run rẩy hỏi hắn. Hoằng Lịch nhìn nàng, con mắt hắn tràn ngập đau xót, nhưng hắn vẫn trả lời:
- Phải…
Hít một hơi dài, Lăng Lam lại cất tiếng:
- Ta nhớ cái trán trọc của nàng!
Lăng Lam nhìn hắn, mày nhíu lại đầy ngờ vực:
- Chàng biến thái hả? Có ai thích ác thê của mình cạo trọc không?
Hắn lại cười. Hắn thích những giây phút ở bên nàng như thế này, không còn đơn giản là chuyện hoàng đế “sủng hạnh” một phi tần nào nữa mà giống như một cặp phu thê bình dân san sẻ với nhau mọi nỗi niềm. Hắn thấy bình yên khi ở bên nàng và thích cảm giác được che chở bao bọc cho nàng, thích áp tai vào ngực trái nàng nghe tiếng tim nàng đập để biết chắc rằng không phải mình đang mơ. Lam nhi của hắn là thực, hạnh phúc này là thực, một hạnh phúc thực tới nỗi hắn có thể sờ thấy dưới dạng một hình hài đang hình thành trong bụng nàng.
- Lam nhi…- hắn lấy ra từ trong túi áo một con dao nhỏ, chuôi bằng vàng ròng cẩn hồng ngọc, đặt vào tay nàng. Thấy Lăng Lam có hơi tính toán giá trị món đồ hắn vừa trao, Càn Long phì cười.-Yên tâm. Đồ thật đó!
Nàng cũng lục cục lôi chiếc nhẫn ngọc và mảnh ngọc bội ngày hắn cho nàng ra, đặt vào lòng bàn tay to lớn của hắn.
- Sao vậy? Nàng chán chơi với chúng rồi à?
Lăng Lam lắc đầu:
- Chàng định bỏ ta hả? Lấy con dao coi như tiền bồi thường? Thôi thì ta trả mấy đồ vật quý hiếm đã cướp từ chàng, ở lại bên ta có được không?
Càn Long đơ người ra một lúc rồi mới bật cười, chỉ cho nàng những con chữ chạm khắc tên hắn và nàng lồng vào nhau rất tinh xảo trên chuôi dao:
- Vì nàng không biết võ công, mà đao hay kiếm so với thân hình nhỏ bé của nàng mang theo rất nặng nên ta mới tặng nàng vật này để tự vệ. Sắp tới ta phải đi Vân Nam, nàng ở lại thực khiến ta không an tâm…
Nàng nhìn hắn cảm động trong chốc lát rồi bất ngờ đánh đét một nhát vào tay Càn Long:
- Điên! Đi tặng ác thê của mình con dao bén nhọn như thế này! Không sợ khi nào ta giận phi thẳng vào tim chàng à??
- Nàng không nỡ đâu…- Càn Long nũng nịu, cọ cằm lún phún râu của mình vào trán nàng. Hẳn Lăng Lam rất nhột nên mới cười khanh khách lên như thế.
- Lịch nhi…- lần này thì tới lượt Lăng Lam gọi hắn.
- Hửm?
- Ta đã chuẩn bị rất chu đáo cho sự an toàn của con chúng ta. Cho dù ta có bỏ mạng cũng không để nó rụng dù chỉ một sợi tóc!
- Nàng nói gì thế…- Càn Long định nói tiếp “có ta thì sẽ không ai làm hại được cả nàng và con” nhưng đã bị Lăng Lam ngăn lại, nàng tiếp tục:
- Thiếp đã để Lệnh quý phi giả có thai, sau đó sẽ để con chúng ta giả làm con nàng, như vậy sẽ an toàn hơn…
- Lệnh quý phi? Ồ, hóa ra đó là lí do vì sao nàng ta đột nhiên lại báo mang long thai mặc dù ta không hề sủng hạnh… Còn thấy lạ là Nội Khởi Cư Trú còn ghi chép rõ ngày tháng hẳn hoi. Hóa ra là do nàng…- Càn Long không khỏi bật cười. Chẳng phải hắn vẫn biết thế lực Lăng Lam rất mạnh đó sao? Chỉ là thường nhắm mắt cho qua, giờ thấy mấy chi tiết trong quyển sổ sách nhỏ bé như thế, nàng thao túng dễ dàng không phải chuyện khó khăn gì.
- Ừm.- Lăng Lam gật đầu, tiếp tục bàn chuyện.- Ta còn tính nhiều chuyện khác. Nhưng hiện tại vẫn vạn phần lo lắng…- nàng dựa đầu vào ngực Càn Long.-… cũng tại phụ mẫu toàn gây tội ác nên giờ mới sợ hài nhi bị ám hại… Đứa trẻ này thật xui xẻo khi có phụ mẫu như chúng ta…
Thực sự Càn Long không biết phải nói gì mới phải lúc này, chẳng phải nó chính là ước mơ của toàn thiên hạ hay sao? Được sinh ra trong gia đình đế vương? Có mẫu thân là người nắm quyền lục cung, phụ thân xác định sẽ nhường ngôi cho mình. Vậy mà đối với Lăng Lam vẫn là bất hạnh sao? Lam nhi của hắn, quả không suy nghĩ giống người thường.
- Lam nhi, tới khi nào nàng mới đồng ý cho ta đón nàng về Khôn Ninh cung?
Lăng Lam chau mày, vị trí hoàng hậu nàng từng thoái thác giờ lại được Càn Long đề cập tới. Giờ thì nàng khẽ gật đầu với hắn:
- Để sinh Ngung Diễm xong, đại hôn lập hậu hãy tiến hành.
- Í, nàng đặt tên con là Ngung Diễm hả? Vậy mà chẳng thèm thông báo cho ta một tiếng…- hắn giận dỗi.
- Giờ ta nói rồi đó thôi.- Lăng Lam thờ ơ, hà hơi vào vỏ dao nạm vàng tinh xảo rồi lấy ống tay áo lau lau. Chà, vàng tốt, vàng tốt. ha ha.
Thấy sắc mặt nàng lộ rõ vẻ thích thú, Càn Long cũng cười theo, Lăng Lam khi nhìn thấy vật báu mắt sáng lên, khuôn mặt hồ hởi xinh đẹp muôn phần làm hắn cứ hết lần này tới lần khác mang bảo vật tới biếu nàng.
Càn Long khẽ thở dài, cứ đà này, chắc quốc khố bị dốc hết vào túi riêng của Lam hoàng quý phi mất…
—o0o—
Phúc Khang An nhăn mặt khi bị một thái giám tới thông báo Lam hoàng quý phi muốn gặp mình. Nàng ta tại sao lại muốn gặp hắn? Vì chuyện gì? Tới giờ phút này hắn đâu đã điều tra được gì để cứu Hà Tam Cô, nàng ta lo lắng gì chứ?
- Tham kiến hoàng quý phi nương nương.
- Phúc tướng quân, ngài cũng quá khách sáo rồi…- Lăng Lam nói, mời hắn ngồi, cho người đem trà tới.
- Không biết nương nương có điều gì muốn chỉ giáo hạ quan?- Phúc Khang An dò hỏi khi thấy nàng cứ trầm tĩnh t