Tác giả: Fressia Phan
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 134412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/412 lượt.
ấy mới ngẩn tò te, tức phát khóc nhìn nàng. Lăng Lam ngẩng mặt nhìn hắn, cười hề hề một cái rồi lại chú mục vào bảo vật trong tay.
Hắn phụng phịu, hai tay khoanh lại trước ngực, quay mặt đi, không thèm đối diện với nàng nữa. Cuối cùng Lăng Lam vẫn yêu ngọc hơn yêu hắn, nếu hắn mà có sẩy chân rơi xuống vực, chắc chắn nàng chỉ túm miếng ngọc bội lại rồi xuýt xoa sợ xước miếng ngọc!
- Lịch nhi…- lần này giọng Lăng Lam lại cực ngọt. Nhưng mà đừng hòng Càn Long bị dụ lần thứ hai, chắc lại định trấn lột vật gì trên người hắn đây mà!
- Lịch nhi…- Lăng Lam gọi lại, có phần dỗ dành.-… quay lại đây, ta thưởng cho chàng thiệt nè…
ờ, thì vốn với bản tính ngu vì tình, một lần nữa, Càn Long lại ngốc nghếch quay đầu lại. Chưa kịp giả đò hậm hực nói “nàng tính giở trò nữa?” thì thấy vụt một cái, có thứ gì bập vào môi hắn rõ đau rồi lại rút lui luôn.
Lăng Lam cúi đầu, hai tay vặn vẹo vào nhau, chỉ dưới ánh trăng thôi, chẳng cần thắp đèn cũng thấy má và hai tai đỏ bừng như phải lửa.
Dâng trong lòng hắn là một cảm giác cực hả hê. Há há, Lam nhi của hắn hóa ra cũng có ngày xấu hổ! Mà lại còn là vì hắn!! Chuyện này cho dù mất vạn miếng ngọc hắn cũng trả chứ đừng nói chỉ một miếng cỏn con!!!
- Lam nhi à…- hắn áp sát bất thình lình, nàng đang trong trạng thái nóng bừng giật mình kêu:
- Tính làm gì đó?
- Nàng khiêu khích ta…- hắn cười, khuôn mặt càng gần nàng hơn, bất giác Lăng Lam đưa hai tay ra chắn trước ngực hắn:
- Ta có làm gì đâu!
- Giờ nàng lại tính chạy làng!- hắn hinh hích cười.- hư quá, sao tha cho nàng được!
Dứt lời liền xiết chặt môi nàng, Lăng Lam tưởng như mình vừa rơi tõm vào một bể mật ngọt, ngất ngây chao đảo. Làn môi hắn nóng bỏng mềm mại, tham lam nuốt chửng lấy nàng. Như bao lần khác, Lăng Lam đều chới với, muốn bấu víu vào đâu đó và luôn bị bàn tay hắn tóm gọn. Càn Long nhấc nàng đặt lên đùi mình, ôm gọn, chưa chịu chấm dứt nụ hôn sâu, cứ thế ngày càng tham lam hơn…
Chú thích:
- Loa loa loa, mọi người có biết cái tên Ngung Diễm là của vị aka nào của Càn Long không nhỉ? Thôi thì nói huỵch toẹt ra luôn nhá, của hoàng tử thứ mười lăm-tức vua Gia Khánh sau này.^0^.
- Lệnh quý phi hay còn được biết đến là Lệnh phi (xuất hiện trong “Hoàn châu cách cách” của Quỳnh Dao), bà là một nhân vật có thật trong lịch sử, là mẹ của thập ngũ aka Vĩnh Diễm (tên khác của Ngung Diễm). Trong lịch sử, tên thật bà là Ngụy Tiểu Ngọc, sau khi Gia Khánh lên ngôi thì bà được phong vị Thái hậu (lúc ấy Càn Long là thái thượng hoàng). Vốn Ngụy Tiểu Ngọc là người Hán, sau này khi Gia Khánh lên ngôi mới cho họ của mẹ mình thành họ Mãn Châu, đổi thành Ngụy Giai.
- Khôn Ninh cung: Nơi ở của hoàng hậu triều Minh, triều Thanh nhưng thực tế lại không ở đó.
- Khởi Cư Trú: Sách ghi chép về cuộc sống hàng ngày của nhà vua: đi đâu, gặp vị quan nào, bàn chuyện gì, nói cụ thể những việc gì,… có từ thời Thương, Chu hoặc đời Hán. Năm thứ 9 triều Khang Hy(1670) thì thành lập “Khởi Cư Trú quán”. Từ thời Ung Chính cho tới Gia Khánh, số lượng sách Khởi Cư Trú ngày càng gia tăng, từ 1 quyển tới 2 quyển/tháng.
- Sách “Nội khởi cư trú” ghi lại cuộc sống cung đình của hoàng đế, sủng ái vị phi tần nào, cho vị nào “lưu” thai vào giờ nào, khắc nào, ngày nào, năm nào,… do Cung điện giám quản sự Thái giám phụ trách. (Vậy nên cho dù sách đó có quan trọng bậc nào, Lăng Lam cũng rất dễ dàng thao túng, dù sao nàng cũng từng là thái giám mà.
Càn Long đã đi rồi, Lăng Lam nhắm mắt, tay mân mê con dao khảm phượng hoàng trên tay, chuôi dao có tên hai người lồng vào nhau… Nàng bật cười chua chát rồi đứng bật dậy, khởi kiệu tới Tướng quân phủ…
Đón tiếp nàng là vẻ nhún nhường của Hà Tam Cô, nàng ta cười hiền hòa, dẫn Lăng Lam vào trong:
- Nương nương, tướng quân từ sáng đã tới Bộ Hình, Người hãy cứ dùng trà trong khi đợi…
- Ừm…- Lăng Lam điềm đạm trả lời, ánh nhìn phủ lên Hà Tam Cô không ngần ngại. Nàng ấy vẫn một thân bích đào, ánh nhìn kiều mị, cử chỉ diễm tình. Quả nhiên là mỹ nhân bậc nhất Kinh thành, nửa năm sống trong thiên lao cũng không làm nàng tổn hao nhan sắc. Thậm chí Lăng Lam nhận thấy nét quyến rũ trên khuôn mặt và thân hình kia dường như còn thắm hơn… Câu trả lời cho sự thay đổi này làm nàng bất giác mỉm cười, không nén nổi tò mò:
- Chẳng phải giờ ta nên gọi Hà cô nương là Phúc phu nhân hay sao?
Lăng Lam chỉ mỉm cười trước lời khen của Thái hậu, nàng nhìn biểu hiện của Châu cách cách, càng lo lắng bội phần.
- Châu nhi, vậy… đã có vị công tử nào xứng đáng lọt vào mắt xanh của con chưa?
Châu cách cách bất giác liếc về phía Lăng Lam khiến nàng giật mình, tay bưng ly trà phát run. Châu cách cách nhếch mép cười:
- Chưa có, hoàng ngạch nương.
Sắc mặt Thái hậu trở nên buồn buồn, bà thở dài:
- Châu nhi à, “trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng”, con phải nhanh chóng tìm phò mã đi thôi…
Hà Tam Cô lại gần Phúc Khang An đang tư lự bên thư án, nàng vòng tay ôm lấy hắn từ phía