Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1036 lượt.

àn tỉnh ngộ, trong quá khứ mình thật đơn thuần lại khờ dại.
Thật sự rất khờ dại!
Tống Thanh Vãn nghĩ đến trình độ chán ghét vận động của Thẩm Châm, nhiều nhất một tuần liền không chịu nổi mà chạy lấy người, cô chưa từng nghĩ rằng nửa tháng sau cho dù Thẩm Châm mỗi ngày đều mệt mỏi xương sống vòng eo đau nhức đến nỗi dính giường là có thể ngủ ngay, nhưng lại không thấy cô oán trách nửa phần, mưa gió cũng không cản trở, kiên trì bền bỉ, bền gang vững chí, còn nghiêm túc cố gắng, khiến cho cô bạn thân hơn hai mươi mấy năm nay là cô cũng nhìn với cặp mắt khác xưa.
Có thể đây là sức mạnh của tình yêu, cô suy nghĩ.
Hôm nay Thẩm Châm tắm rửa xong thì lăn lên giường, đôi mắt vừa nhắm lại bao nhiêu mệt mỏi đều ập tới, sau đó cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô nhận máy, đầu vẫn chôn vùi trong chăn, âm thanh nhỏ xíu khàn khàn: “…A lô, ai đó?”
Người bên kia nghe được giọng cô như nói mớ thì trái tim mềm mại như bị cây kim đâm nhẹ vào, hơi đau, tuy nhiên anh lại có cảm giác ngứa ngáy nhiều hơn, Cố Tích Hoa nhịn không được mà nhoẻn miệng cười: “…Em ngủ đi.” Rồi anh định cúp máy.
Thẩm Châm nghe được tiếng bên kia lập tức bật dậy, kêu lên: “…Chưa đâu!”
“Em làm gì mà ngủ sớm thế?”
Thẩm Châm: “Bí mật của phụ nữ.” Khoé miệng nhịn không được mà giương lên, người ban nãy còn mệt mỏi tột cùng đột nhiên mắt sáng lên.
“…Anh biết bí mật của em.” Âm thanh bên kia đột nhiên cố ý hạ thấp, trầm lắng, khàn khàn, mang theo sự khiêu khích và gợi cảm.
Thẩm Châm đỏ mặt, giống như người kia đang ngay bên cạnh cô, kề sát tai cô nói chuyện.
Sau một lúc lâu cô mới nghẹn ra một câu —— “…Anh vẫn không biết bí mật của em.” Nói xong cô lập tức cúp máy, quăng chiếc điện thoại giống như củ khoai lang bỏng tay xuống cuối giường.
Điện thoại nằm cuối giường vang lên, Thẩm Châm chôn vùi trong chăn không tiếp máy. Ai bảo anh đùa giỡn em, không nhận không nhận sẽ không nhận.
Điện thoại vang lên ba lần, Thẩm Châm hết cách đành phải rề rà đi qua tiếp máy: “…A lô.” Âm thanh nhỏ xíu, như là còn mang theo độ nóng trên mặt.
Âm thanh bên kia bất đắc dĩ lại mang theo ý cười: “…Nói thế nào lại cúp máy liền cúp máy ngay.”
“Trách ai đây?” Cô nổi cáu.
“Trách anh.” Anh nói, ngữ khí thản nhiên, không có chút do dự. Thẩm Châm ngẩn ngơ, khi phụ nữ cố tình gây sự người đàn ông lại vô điều kiện nghe theo nhận sai… Thẩm tiên sinh, anh còn có thể hoàn hảo hơn nữa không?
“Tuần sau sẽ có một buổi tụ họp bạn bè nhỏ, Thẩm tiên sinh chân thành mời Cố phu nhân đi cùng.”
“Cố phu nhân không rảnh.”
“Cố phu nhân, Thẩm tiên sinh rất đau lòng.”
“Cố phu nhân đã hiểu nỗi đau lòng của Thẩm tiên sinh, cũng bày tỏ sự cảm thông của nhân đạo.”
“…” Sau một lúc lâu phía bên kia vẫn chưa nói gì.
“Ha ha ha ha…” Thẩm Châm cười to, lăn qua lăn lại trên giường, “Thẩm tiên sinh yên tâm, Cố phu nhân chắc chắn trình diện đúng giờ.”
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Thẩm Châm chuẩn bị cúp máy.
“Còn chưa?” Bên kia dường như rất kinh ngạc.”
“Chưa.” Cô lại suy nghĩ một chút, nghĩ đến gì đó, cô mỉm cười, “Moa moa moa!” Rồi cúp máy.
Cố Tích Hoa nhìn điện thoại, “moa moa moa”? Đây là vỗ về con nít ư? Khoé miệng anh bất giác giương lên.
Hôm Cố Tích Hoa đi công tác trở về thì chính là ngày tụ họp bạn bè. Hẹn nhau tám giờ, anh phải lái xe qua chừng nửa tiếng, vào lúc bảy giờ mười phút Thẩm Châm liền thấy xe của Cố Tích Hoa. Sớm hơn bình thường mười lăm phút. Cô còn chưa thay quần áo nên gọi người đi lên, cô mở cửa, Cố Tích Hoa mặc bộ quần áo vải lanh giản dị, thoạt nhìn trẻ tuổi không ít. Cô híp mắt cười: “Hoan nghênh Thẩm tiên sinh đến nhà Cố phu nhân.” Anh nhướng mày: “Thẩm tiên sinh và Cố phu nhân lại không ở cùng nhau?”
Thẩm Châm: “…………..”
Thẩm Châm bỏ lại người kia ở phòng khách, còn mình đi vào phòng ngủ thay quần áo. Cô nghĩ nghĩ, liền mặc chiếc váy bó sát lấy về từ chỗ Thanh Vãn. Vừa quay đầu thì phát hiện Cố Tích Hoa đang dựa vào cạnh cửa nhìn cô, mặt cô đỏ bừng: “Háo sắc!”
Cố Tích Hoa cười: “Anh không thấy gì.”
Thẩm Châm trợn mắt, nếu ánh mắt không sâu như vậy, bà đây sẽ tin anh.
Kỳ thật Cố Tích Hoa đi vào ngay lúc Thẩm Châm đã thay đồ xong, nhưng mà điều này cũng không quan trọng, quan trọng là Thẩm Châm mặc chiếc váy này thật khiến người ta rúng động. Rõ ràng chỉ lộ ra một đôi chân, ngay cả bờ vai cũng không lộ, nhưng lại cố tình quyến rũ dục vọng của người khác. Một tháng nay cô luyện tập yoga, chỗ nên gầy đã gầy, ví dụ như vòng eo vốn nên nhỏ kia, chỗ không cần gầy thì chẳng gầy chút nào, ví dụ như phần trước và phần sau. Cả người được chiếc váy bó sát… Cố Tích Hoa đi qua, quấn chặt cô từ phía sau, nụ hôn rơi trên cái cổ trắng nõn kia. Bàn tay to dán lên vòng eo của cô, vừa nóng vừa bỏng, cơ thể Thẩm Châm mềm nhũn, cô xoay người qua ôm anh, hơi thở hoà lẫn cùng anh, cả căn phòng như nóng lên. Anh ngậm lấy đôi môi kia, giày vò, hôn hít, gặm cắn…
Mười lăm phút sau, Thẩm Châm oán hận trông thấy dấu hôn rõ ràng trên xương quai xanh trong gương… Người bên cạnh như là rất hài lòng, kéo cô qua liếm những vế