Tác giả: Ôn Sưởng
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.
nhiên, có một số việc không thể dựa theo suy đoán của bản thân, ví dụ như —— chiều cao, cân nặng, ba vòng.
Vì thế người nào đó phát hiện khi hôn nhau một đôi tay của Thẩm Châm như lửa đốt lướt trên người anh, hơn nữa trong miệng còn lẩm bẩm “Một tấc, hai tấc, ba tấc…” Anh Cố nào đó 囧: “…Em đang làm gì thế?”
Thẩm Châm: “…Đo ngực.”
Anh Cố nào đó nheo mắt lại.
Về phần việc này tiếp theo thế nào, tôi chỉ có thể nói, rất lâu rất lâu về sau quà tặng lễ tình nhân cho Cố phu nhân của Thẩm tiên sinh là hai chiếc bra rất vừa vặn.
Thẩm Châm gửi email cho mẫu thân đại nhân đã được chỉnh lại như sau:
Kính gửi mẫu thân đại nhân:
Tên họ: Cố Tích Hoa.
Tuổi: 34.
Ngày tháng năm sinh: thông tin này tạm thời thiếu.
Chiều cao: 180 trở lên, thông tin cụ thể đợi xác định.
Cân nặng: …rất nặng (dù sao đè trên người cô rất nặng).
Ba vòng: đo lường thất bại.
Sở thích: tất cả có liên quan đến Cố phu nhân (…..).
Tính cách: tính cách con gái mẹ thích nhất.
Bảng kiểm tra sức khoẻ: khoẻ mạnh.
Gia đình: ba mẹ khoẻ mạnh, một vài họ hàng.
Công việc: thông tin này tạm thời thiếu.
Thu nhập: nhiều hơn con.
Xã giao: rộng hơn con.
Khi bà Thẩm nhận được emai này thì thiếu chút nữa hai mắt đã trợn trắng vì tức giận. May mà hai phút sau có một email khác gửi qua, tuy rằng là email xa lạ, nhưng khi bà Thẩm mở ra thì thấy được những điều bà thật sự muốn biết, bà hài lòng gật đầu —— không bất lương là tốt, quy luật cuộc sống rõ ràng, có xe có nhà, thu nhập cao, trọng điểm là kèm theo ảnh chụp, từ nhà trẻ đến công tác, đầy đủ thông tin, thoả mãn sự suy xét kỹ càng của mẹ vợ đại nhân… Về phần người nào đó làm sao biết được hòm thư của mẹ vợ tương lai —— Phật nói: không thể nói.
Thẩm Châm tưởng rằng mình gửi email không có trách nhiệm như vậy thì nhất định sẽ lọt vào hố bom của mẫu thân đại nhân cuối cùng không còn mảnh vụn sót lại, cô tuyệt đối không ngờ tới —— một ngày sau ông Thẩm gọi điện đến, nội dung trò chuyện là —— dẫn về nhà gặp mặt. Tuy rằng giọng điệu không để lộ nhiều cảm xúc, nhưng cũng đủ khiến Thẩm Châm kinh hoảng rồi.
Không có cảm xúc chính là điểm nhấn lớn nhất được không? Lấy sự hiểu biết của cô đối với ông Thẩm, cô làm ra chuyện đại nghịch bất đạo “tự định chung thân” với người khác thế này, ông Thẩm chắc chắn sẽ nổi giận ít nhất cả tháng trời… Thế nhưng? Vậy mà? Dẫn về gặp mặt? Mới có một ngày thôi?
Thẩm Châm suy nghĩ cả đêm vẫn không nghĩ ra điểm nào trong email của cô đã làm cảm động ông bà Thẩm, kết quả không nghĩ ra là —— Thẩm Châm lạc quan đem tất cả thuận lợi tổng kết là vì Thẩm tiên sinh chính là tình yêu của cả đời cô và ông bà Thẩm quả thực cực kỳ yêu thương cô…
Sáng hôm sau Thẩm Châm liền gửi tin nhắn cho Cố Tích Hoa.
—— Thẩm tiên sinh, ba mẹ của Cố phu nhân gửi lời hỏi thăm tới anh.
Hồi lâu sau nhận được trả lời —— đợi gió đông thật lâu.
Mọi sự đã chuẩn bị, chỉ thiếu gió đông. Gió đông của anh —— là lời chúc phúc ưng thuận của ba mẹ cô.
Thẩm Châm nhìn tin nhắn tươi cười.
Buổi trưa, Cố Tích Hoa gọi điện tới, Thẩm Châm đang ăn cơm với đồng nghiệp. “Khi nào thì đi, Cố phu nhân?”
“Chừng nào anh có thời gian?” Thẩm Châm hỏi.
“Bất cứ lúc nào cũng được.”
“…Xin lấy công việc làm trọng, Thẩm tiên sinh.”
“Cố phu nhân quan trọng hơn công việc.”
Thẩm Châm nghĩ rằng —— người chững chạc nói lời âu yếm lại không tự hiểu —— gợi cảm bùng nổ.
Cái gọi là “chọn ngày tốt không bằng cứ để ngày tốt tự đến” chính là chỉ —— sau khi tan tầm hai người bắt đầu đi mua sắm, chuẩn bị mua đồ đi thẳng đến nhà ông bà Thẩm.
Đương nhiên, Thẩm Châm không đến nỗi trực tiếp đưa người về mà không cho hay, trước khi đi mua sắm cô đã gọi điện cho mẫu thân đại nhân.
Về chuyện đi mua sắm, Thẩm Châm rất đau đầu.
Bà Thẩm là một người phụ nữ giản dị lại giỏi giang, vốn nên có thẩm mỹ bình thường lại đơn giản như bao người phụ nữ khác, nhưng… Nói thế này, Thẩm Châm mua quần áo cho bà, nếu không dẫn người đi cùng, đồ cô mua thường thường không hợp gu của bà. Trong những thứ cô đã mua chỉ có hai lần khiến cho bà Thẩm hài lòng —— một lần là vào dịp sinh nhật thứ bốn mươi của bà Thẩm, khi đó Thẩm Châm mới mười lăm, cô dùng tiền tiêu vặt cả năm mua một tượng người nguyên thủy màu da bằng gỗ, chiều cao chừng một mét năm, dáng vẻ thô kệch, hung thần ác sát, để lộ bộ phận quan trọng kia (chỉ là một phần gỗ cắt ra), lúc ấy Thẩm Châm còn trong thời kỳ tuổi trẻ nổi loạn, thẩm mỹ đương nhiên cũng nổi loạn một chút, cô vốn hoàn toàn dựa vào thẩm mỹ của mình ngay lúc ấy, thích gì thì tặng bà Thẩm cái đấy, cô chưa từng nghĩ rằng bà Thẩm vừa thấy thứ kia liền rất thích, không ngừng khen ngợi Thẩm Châm có một ánh mắt của nhà nghệ thuật, vật kia vẫn còn đặt tại ban công, lúc đầu đặt ở phòng khách, nhưng mỗi người đến nhà họ Thẩm đều bị vật đó doạ hết hồn, ông Thẩm cứ dời đi mãi, từ phòng khách tới ban công, hiện giờ bị coi như là vật trang trí như bình tưới nước.
Một lần khác chính là lúc Thẩm Châm vừa đi làm, cô không tiêu tháng lương đầu tiên mà bỏ vào trong bao đỏ, ném c