Tác giả: Ôn Sưởng
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/998 lượt.
n thoại của cô bạn Tống, một câu “a lô” còn chưa nói xong thì bên kia đã nói, “Thẩm Châm, tớ mang thai rồi!”
Giọng điệu của từ “rồi” nhẹ nhàng lại sáng sủa, rõ ràng cao giọng, âm thanh còn mang theo ý cười không thể nào che giấu —— à, xem ra Cố Nam Thành có cùng tâm trạng với Tống Thanh Vãn.
“Cậu phát hiện khi nào thế?” Biểu tình của Thẩm Châm rất phức tạp kỳ lạ.
“Vừa làm kiểm tra xong.” Tống Thanh Vãn hình như nhớ tới gì đó, âm thanh mềm nhẹ mang theo vẻ sửng sốt, “Không thể nào cậu…còn chưa thích ứng?”
“Ừ.” Thẩm Châm rầu rĩ đáp.
Bên kia thở dài một hơi: “Cố Tích Hoa bằng lòng với cậu không cần con cái ư?”
“Ừm.” Nói đến đây Thẩm Châm rất buồn bực. Haiz, bạn thân mang thai rõ ràng là chuyện tốt, sao lại bị cô làm mất không khí chứ?
Tống Thanh Vãn kinh hãi. Cố Tích Hoa lại bằng lòng cho cô nàng này gây rối như thế?! Nói không cần con cái thì không cần con cái?! Tống Thanh Vãn còn định nói gì nữa thì di động bên tai bị Cố Nam Thành cầm lấy, anh ta nhíu mày, không phải vừa rời khỏi có hai giây sao, lúc nào cũng nhìn thấy nhau, Tống Thanh Vãn uất ức: “Em đang gọi điện cho Thẩm Châm đấy…”
“Có chuyện gì anh nói với cô ấy, di động có phóng xạ, không tốt cho cơ thể.”
Tống Thanh Vãn trầm lặng. Cô lẩm bẩm, anh nói gì với cậu ấy chứ? Nói chuyện về chu kỳ bà dì nhãn hiệu băng vệ sinh bắp đùi giảm béo gầy nhỏ chuyện riêng tư sao?
Thẩm Châm láng máng nghe được tình huống bên kia, chỉ chốc lát sau âm thanh của Cố Nam Thành vang lên: “Thẩm Châm, có rảnh qua đây.”
Bên kia Tống Thanh Vãn nói: “Hầy…đừng bảo cậu ấy qua đây…”
Cố Nam Thành nhìn vợ yêu.
Tống Thanh Vãn nói thật: “…Thẩm Châm có bóng ma tâm lý đối với phụ nữ có thai…”
“Cậu ấy đã bắt đầu lộ thai chưa?” Thẩm Châm hỏi, Cố Nam Thành nghe vậy liền nhíu mày, “Còn chưa, thêm một tháng nữa mới nhìn ra.”
Thẩm Châm như rút được gánh nặng mà thở ra một hơi —— cũng được.
“Hôm nay tan tầm tôi sẽ đi qua thăm cậu ấy.”
“Ừ.” Cố Nam Thành cúp máy. Hy vọng “bóng ma tâm lý đối với phụ nữ có thai” của Thẩm Châm không phải là vừa thấy bà bầu liền phát cuồng, mặc dù anh ta cảm thấy mình suy nghĩ nhiều nhưng chuyện có liên quan đến an toàn thân t
Sau khi nhận điện thoại của Tống Thanh Vãn, Thẩm Châm vừa làm việc vừa thất thần, vốn chỉ cần sao chép hai bản văn kiện chẳng hiểu sao lại thành bốn bản, lúc cầm đến văn phòng cấp trên, lão Trần dùng ánh mắt kỳ lạ mà nhìn cô, chờ lúc cô nhận ra thì đã ra khỏi văn phòng. Trong lòng mỗi người đều có một vài khúc mắc? Ai lại muốn nhớ về quá khứ đau lòng chứ? Thẩm Châm rất dửng dưng với sự bướng bỉnh trong lòng mình, đối với sự cố chấp không cần con cái của mình cô cũng hờ hững —— cô tôn trọng người khác có một số điểm ngang ngạnh, cũng tôn trọng của riêng mình, vì thế cô chưa từng nghĩ tới ép buộc bản thân thay đổi hoặc là nghiêm túc đối mặt với vấn đề. Nói thật ra, con người phải duy trì một số mặt trái mới sinh hoạt tự do, những loại người thiện lương không sắc sảo sẽ không chịu nổi sóng gió, dễ dàng bị xã hội hủy hoại.
Tự mình khai thông tâm lý hai lần, Thẩm Châm xem đồng hồ, à, đến giờ tan tầm rồi.
Cô trân trọng thời gian ở cùng Tống Thanh Vãn, chờ khi cô bạn lộ thai hai người đoán chừng đến năm sáu tháng chỉ có thể liên lạc qua điện thoại.
Lúc Tống Thanh Vãn mở cửa cho Thẩm Châm, vẻ mặt cô trở nên cảnh giác, đứng bên ngoài cách một mét, Tống Thanh Vãn trầm lặng.
Haiz, vẻ mặt kia là thế nào hả?
Hai người một trước một sau vào nhà, Tống Thanh Vãn ngồi sofa bên này, Thẩm Châm ngồi sofa bên kia, khoảng cách chính giữa là nửa mét. Tống Thanh Vãn đứng dậy chuẩn bị rót đồ uống cho cô, Thẩm Châm lập tức đứng lên: “Đừng! Đừng! Đừng! Chị đây tự làm!” Nói xong cô liền đi qua rót một ly nước chanh, đang lúc định rót ly thứ hai thì cô dừng tay, nhìn cô bạn hỏi: “Cậu uống cái này được chứ?”
Tống Thanh Vãn: “…….” Cậu đến nỗi thế sao? Thấy Tống Thanh Vãn gật đầu, Thẩm Châm vẫn lo lắng, cô hướng về phòng bếp hô lên: “Dì Tôn ơi!” Phụ nữ trung niên chú trọng những điều này nhất, tốt nhất nên hỏi một câu.
“À! Có gì không?”
“Thanh Vãn có thể uống nước chanh được không ạ?”
“Được mà.” Dì Tôn từ phòng bếp đi ra, cười tủm tỉm, “Bổ sung vitamin, rất tốt cho em bé.”
Thẩm Châm thấy người đi ra, nhét thứ cầm trên tay cho dì Tôn: “Dì ra rồi, pha thêm nhiều cho cậu ấy.” Cô cầm ly của mình trở về sofa, ánh mắt né trái né phải cứ không nhìn Tống Thanh Vãn.
Tống Thanh Vãn thở dài một hơi, cô đi qua chỗ Thẩm Châm, Thẩm Châm lại mau chóng đứng dậy ngồi sang sofa đối diện, giọng điệu không tốt: “Cậu làm gì thế hả?!”
Lời vừa ra khỏi miệng Thẩm Châm liền hối hận —— nói thế nào đi chăng nữa cũng là Tống Thanh Vãn, hai người đã chơi chung với nhau từ khi chào đời, tình cảm hơn hai mươi năm, mặc dù cô có bóng ma tâm lý cũng không nên nhắm vào cô bạn thân. Trái tim bình tĩnh lại, cô ngồi trở về bên kia, tay chân cứng ngắc không biết đặt đâu, giọng điệu chầm chậm: “…Tớ không có ý gì đâu…”
Tống Thanh Vãn cũng hiểu, cô thở dài một hơi, cô nắm chặt bàn tay của Thẩm Châm, chầm chậm dè dặt đặt lên bụng