Tác giả: Ôn Sưởng
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1003 lượt.
ẵng, Cố Tích Hoa anh tự bảo trọng nhé.
Đảo mắt đến ngày chủ nhật, hai người hẹn nhau đi xem nhà, 160 mét vuông, không tính vườn hoa nhỏ. Thành thật mà nói, khi Thẩm Châm biết còn có vườn hoa nhỏ cô đã hết hồn, Cố Tích Hoa nói: “Không phải cùng hoàng tử đi hái nấm sao? Hoàng tử thoả mãn yêu cầu này của em.” Thẩm Châm 囧.
Căn nhà có một tầng, hai phòng ngủ, một phòng sách, một phòng tập thể thao, trong phòng ngủ chính có phòng tắm, còn có phòng vệ sinh riêng, phòng khách và ban công đều rất lớn, đi vào nhà chính là phòng ăn, bên trái là phòng bếp và phòng giặt đồ. Thực ra phần lớn cấu trúc của ngôi nhà đều bình thường, trang hoàng thiết kế mới là nhân tố quan trọng quyết định căn nhà này đẹp hay không, mua nhà chỉ là xem phát triển thế nào và chất lượng của nó, chỉ cần chất lượng tốt, Thẩm Châm thấy mua ở đâu cũng tốt. Đây là điểm cô hoàn toàn tin tưởng Cố Tích Hoa. Vì thế hai người đi xem ba chỗ Cố Tích Hoa đã chọn, tổng hợp lại, hoàn cảnh tiểu khu, phần tầng lầu vẫn còn đợi thế nào, cuối cùng họ quyết định mua ngôi nhà đầu tiên, gần công viên, khá thanh tĩnh, không tính là hẻo lánh, nhưng không ở phố xá sầm uất, cộng thêm một vườn hoa nhỏ. Ngoại trừ giá cả, Thẩm Châm đều rất hài lòng.
Nhưng tiền nào đồ nấy, Thẩm Châm cắn răng nhắm mắt gật đầu đồng ý, mua nhà thế này cô giống như người kiếm được mấy trăm vạn. Khi Thẩm Châm run rẩy lấy ra thẻ ngân hàng của mình, cô cảm thấy trái tim mình như bị cắt thành từng mảnh, dành dụm nhiều năm thế mà.
Cố Tích Hoa cầm lấy, nhìn Thẩm Châm rồi cười: “Em có bao nhiêu?”
Thẩm Châm vẫy tay bảo anh đến gần nói nhỏ, Cố Tích Hoa bị ánh mắt híp nhỏ của cô chọc cười, anh kéo cô qua xoa tóc cô, rồi ôm vào trong lòng: “Nói.”
“Năm vạn.”
Ồ, nhiều hơn anh tưởng tượng.
“Thẩm tiên sinh anh có ghét bỏ Cố phu nhân là người nghèo nàn không?” Thẩm Châm ngước mắt nhìn anh.
“Cố phu nhân là nhà bạc triệu, không nghèo nàn.”
Thẩm Châm híp mắt vui vẻ.
Giờ phút này tâm trạng của Cố Tích Hoa vô cùng tốt. Anh biết mình có được một báu vật —— cho dù em nghèo hay giàu, cho dù anh nghèo hay giàu, chúng ta đã ở cùng nhau thì sẽ cùng gánh vác tất cả mọi thứ trong cuộc sống, anh sẽ cố gắng dùng những gì mình có mà tạo ra mọi thứ cho cuộc sống của chúng ta, không liên quan với sự khác biệt giới tính, chỉ liên quan đến tình yêu.
Căn nhà thanh toán tiền một lần, thủ tục còn lại đều giao cho trợ lý của Cố Tích Hoa làm. Trợ lý của Cố Tích Hoa lần trước Thẩm Châm ngã bệnh đã đưa thuốc qua, bởi vì ngã bệnh nên Thẩm Châm không nhìn thấy, lần này gặp mặt, ánh mắt Thẩm Châm nhìn Cố Tích Hoa đầy ẩn ý. Cố Tích Hoa nhận được thông tin từ ánh mắt của cô nàng Thẩm nào đó, anh bất đắc dĩ mỉm cười, nhưng người ta còn ở đây anh không tiện nói chuyện, Cố Tích Hoa ký xong mấy phần văn kiện trợ lý đưa tới thì giao lại còn dặn dò vài chuyện về việc nhà cửa, đợi đến lúc chỉ còn lại hai người, Cố Tích Hoa nói: “Cô ấy đã kết hôn.” Thẩm Châm rất tự nhiên “Ừ” một tiếng, rồi nói: “Em không hỏi anh giải thích làm gì.” Vẻ mặt kia như là nói thế này “Ai để ý chứ” “Em không ngại đâu” “Chẳng phải là đồng nghiệp thôi à” “Em hiểu”.
Cố Tích Hoa gật đầu: “OK.” Anh cũng chẳng nói gì nữa.
Hai người lái xe đi ăn cơm.
Trên đường.
“Lát nữa đi gặp nhà thiết kế, em hãy nói ra ý kiến của mình.”
“Hừ.”
“Hôm nay đi đâu ăn?”
“Hừ.”
“Em xác định không ngại?”
“Không ngại.”
“Ăn món cay Tứ Xuyên không?”
“Hừ.”
Cố Tích Hoa: “…………”
Khi chờ đèn đỏ ở ngã tư đường, ánh mắt sâu thẳm của Cố Tích Hoa bay qua.
Thẩm Châm: “Được, tới quán ăn món cay Tứ Xuyên đi. Ăn xong chúng mình đi gặp nhà thiết kế.” Cô ưỡn ngực thẳng lưng, dáng vẻ ngoan ngoãn, không còn là cô gái kiêu ngạo “hừ” mãi như lúc nãy.
Đèn đỏ + ánh mắt của Cố Tích Hoa = lần gặp thứ hai, ngang ngửa với nửa X nửa O ~~o(>_
Ăn cơm xong hai người đến công ty thiết kế. Công ty này là do một người bạn của Cố Tích Hoa mở, họ Chu. Thẩm Châm luôn cảm thấy cái tên Chu Khởi Minh này đã nghe qua ở đâu, suy nghĩ hồi lâu mới nhớ lần trước khi bọn họ quay về trường cũ của Thẩm Châm ăn mì thịt bò, Cố Tích Hoa nhận điện thoại, hình như có nhắc tới anh ta. Cô cũng chợt nhớ tới, Tần Hiểu Ba (đã quên anh ta xin trở về chương 9) hình như cũng mở công ty thiết kế, quy mô không tính là lớn, nhưng bởi vì kinh doanh có nét riêng biệt nên khởi đầu thuận lợi, mấy hôm trước cô gặp được bạn thời đại học, hình như nói là gần đây công ty xảy ra vấn đề gì đó, mất hợp đồng của vài khách hàng lớn… Thế cũng tốt, anh ta bận rộn sứt đầu mẻ trán mới không đùng đùng chạy tới tìm cô nữa… Nói thật, có một phần tử cuồng nhiệt theo đuổi như vậy, Thẩm Châm cảm thấy cuộc sống đại học của mình quả thực bị hủy một nửa…
Hai ông chủ kiêm bạn thân gặp nhau đương nhiên phải hàn huyên vài câu, Thẩm Châm ngồi một bên nghe bọn họ trò chuyện, nói êm tai một chút thì là “nghe”, nói không êm tai thì là cô gái này căn bản lỗ tai trái vào tai phải rồi ra luôn, trong đầu cô luôn suy nghĩ chuyện của mình. Cái này cũng chẳng thể trách cô, từ trước đến nay Thẩm Châm không bao giờ có hứng