Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.

át lẽ phải một chút không?
Cố Tích Hoa nhìn mắt Thẩm Châm, nhoẻn miệng cười: “Huống chi, vừa nãy không phải em đã suy nghĩ thông suốt rồi sao.”
Thẩm Châm vô lực liếc anh. Gặp được một Cố Tích Hoa như vậy, cô còn có thể nói gì?
“Em đi lên đây.” Thẩm Châm nói, ngó nhìn anh, Cố Tích Hoa hình như không ý có lên cùng.
Cố Tích Hoa bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói: “Thẩm Châm, anh không có lý trí như em tưởng tượng đâu.”
Thẩm Châm có chút mất mát. Có lẽ độc thân đã lâu, buổi sáng thức dậy bên cạnh có người ôm lấy cô cảm giác thật tốt biết bao, bây giờ cô thích đứng trong lòng Cố Tích Hoa nhiều hơn nữa.
Cô cọ cọ vòm ngực ấm áp kia: “Ngủ ngon.”
Cố Tích Hoa nhấc cô lên, rồi hôn một hồi: “Ngủ ngon.”






Đợi khi Cố Tích Hoa về đến nhà mở máy tính xử lý công việc thì nhận được email của Thẩm Châm. Anh mở ra xem, bất giác mỉm cười. Đó là một số ý tưởng rất tỉ mỉ, về một căn phòng nào đó hoặc là đồ dùng gia đình nào đó, rất chi là cẩn thận, một số thoạt nhìn rất ngây thơ, số khác nhìn rất cổ điển, một chút của mọi thứ, những thứ gửi đến chẳng theo thứ tự, rất nhiều rất nhiều, tuyệt đối không thể nào suy nghĩ trong nửa giờ anh lái xe về nhà.
Ngược lại còn có rất nhiều phương diện có liên quan, tích luỹ tháng ngày, gom góp nhiều như thế.
Cố Tích Hoa rõ ràng còn một đống việc công phải xử lý, nhưng anh không thể đóng lại email này, dần dần anh bị mê đắm trong những thứ Thẩm Châm gửi tới.
Trên ban công phải đặt một cái xích đu, có dây leo quấn quanh, phong cách càng cổ xưa càng nguyên thuỷ càng tốt, bên cạnh còn có tranh vẽ phối hợp, không biết cô tìm ở đâu nhưng đẹp lắm. Nhất là bên cạnh xích đu trồng hai giàn nho, để chúng quấn lên xích đu, mùa hè che nắng, còn có thể vừa đong đưa xích đu vừa ăn nho tươi.
Cô hy vọng ngôi nhà tương lai có thể để mình tự chia đất đai, cô muốn trồng thực vật, hoa quả, dược liệu thông thường, sau đó bên cạnh còn xếp công cụ trồng trọt, và phương pháp gieo trồng các loại thực vật khác nhau cùng với những việc cần chú ý sau khi trồng, thậm chí còn có sách tham khảo.
Câu tán thưởng này thật có thể nói không giả dối chút nào.
Thẩm Châm tắm xong đi ra, đang dùng khăn lau tóc, máy tính đang trong tình trạng bảo vệ màn hình, cô nhẹ nhàng di chuyển con chuột, khung nhắc nhở hiện lên báo rằng có email mới, cô mở ra, thấy những lời Cố Tích Hoa đã gửi qua hai mươi phút trước ——
Không hổ là Cố phu nhân.
Thẩm Châm nhìn máy tính cười hì hì, vẻ mặt kiêu ngạo nói với email: “…Cũng không phải vì là Cố phu nhân mới cơ trí như vậy, bà đây vốn đã rất cơ trí rồi…”
Những thứ kia cô đã thu gom kể từ khi bắt đầu muốn có một cái nhà với Thẩm tiên sinh, bình thường thấy được thiết kế đẹp hoặc là nghĩ ra ý tưởng gì hay, cô sẽ theo bản năng viết xuống, bất tri bất giác giữ lại nhiều thứ như vậy. Lúc Thẩm Châm gửi email kia qua, chính cô cũng chưa xem lại, bởi vì linh tinh lộn xộn, tắm xong cô mới định chỉnh sửa lại tài liệu hẳn hoi, lúc đọc được ý tưởng về phòng ngủ mình đã viết hồi trẻ —— cô quát to một tiếng rồi nhào lên giường: “Để mình chết đi!”
Đời này Thẩm Châm chỉ có một thứ ưa chuộng có thể gọi là sở thích, đó chính là đọc sách linh tinh. Tác phẩm nổi tiếng cô không thích đọc, tác giả nổi tiếng được yêu thích lại càng ít hơn, nhưng những tiểu thuyết thì nằm mọi ngóc ngách trên kệ, đọc sách của thể loại như thế bồi dưỡng khẩu vị nặng của cô quá thừa (….), cũng không biết hồi trung học cô đọc một quyển sách nào đó mà khiến mình si mê quyến luyến ngục giam, vì thế, năm lớp mười một, cô ôm tâm tình “bắt chước ngục giam” xúc động không thôi mà viết xuống khái niệm này…
Giờ ngẫm lại, biết vậy thì chẳng làm rồi!
Hiện tại chỉ cần tưởng tượng đến vẻ mặt của Cố Tích Hoa khi nhìn thấy “bắt chước ngục giam”, Thẩm Châm liền hận không thể xay mình thành tro bụi rải trên thế giới đầy màu sắc này…
Ở trên giường lăn lộn hồi lâu Thẩm Châm vẫn không ngủ được, cô rề rà ngồi dậy gọi điện cho Cố Tích Hoa. Anh hay ngủ muộn, lúc này chắc còn làm việc. “Không ngủ được?” Sau khi nối máy bên kia nói.
Thẩm Châm nghe được âm thanh từ tính trầm thấp bên kia, tâm trạng không hiểu sao bình tĩnh lại, giống như chuyện hồi nãy khiến cô vô cùng rối rắm lập tức không còn nữa. Ai không có một thời trẻ người non dạ chứ?
“À, anh xem xong email em gửi qua chưa?”
“Còn chưa xong.”
“…Anh vẫn còn đọc.”
“Ừm.”
Nỗi khiếp sợ và cảm động hoà vào trong lòng Thẩm Châm, cầm điện thoại một lúc lâu cô không nói nên lời.
“Thẩm Châm.”
“Gì cơ?” Nghe thấy bên kia gọi cô như là có việc muốn nói, Thẩm Châm mau chóng trả lời.
“Thiết kế phòng ngủ để anh làm.”
Thẩm Châm: “………” Vì thế anh thấy rồi sao thấy rồi sao thấy rồi sao thấy rồi sao thấy rồi sao ╮(╯▽╰)╭
Sau khi im lặng một lúc lâu Thẩm Châm nói: “…….Cái đó là hồi trước lâu lắm rồi…………” Cho nên hiện tại em rất bình thường rất bình thường rất bình thường đấy ╮(╯▽╰)╭
“Ừm.” Bên kia rõ ràng không để ý lời giải thích của cô, “Thời gian không còn sớm, em ngủ đi.”
“Ừ


Old school Easter eggs.