Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1067 lượt.

ới không ai đẹp trai bằng anh đâu.
Hai người ăn cơm xem phim, trải qua ngày lễ tình nhân như cặp đôi bình thường, sau đó Cố Tích Hoa đưa Thẩm Châm về nhà. Trên xe.
“Hôm nay Chu Khởi Minh đã sang bên nhà mới xem xét, tuần sau có thể đưa ra mấy bộ phong cách thiết kế thích hợp, em xem mình thích loại nào rồi nói ra chi tiết và ý nghĩ của mình.”
Thẩm Châm nghe ra có gì đó khác thường, vì sao đều là cô bàn bạc, anh đâu?
Cố Tích Hoa nói tiếp: “Anh phải ra nước ngoài xử lý một số việc còn lại, hai tháng sau mới về.”
Bỗng nhiên nghe được tin tức như thế Thẩm Châm có chút trì hoãn, ra nước ngoài? Hai tháng?
Cô như là nghĩ đến gì đó, cẩn thận hỏi: “Đại khái là khi nào, anh hãy chính xác một chút.”
“Giữa tháng mười.”
Thẩm Châm hiếm khi nghiêm túc, nhìn anh nói: “Được rồi, giữa tháng mười.” Ánh mắt kia sáng hơn bình thường, nhìn đến mức khiến trái tim Cố Tích Hoa nóng lên. Anh vươn bàn tay giữ chặt tay Thẩm Châm, mười ngón tay giao nhau, từng ngón quấn lấy thong thả, mang theo tình yêu dịu dàng vô tận: “Được.”
Nghĩ tới hai tháng không được gặp anh, trong lòng Thẩm Châm không có bất cứ cảm xúc nào, ban đầu nụ hôn tạm biệt nhẹ nhàng chạm vào nhau sau đó liền tách ra, có đôi khi Cố Tích Hoa sẽ chơi xấu nhào tới, nhưng Thẩm Châm chưa bao giờ chủ động quấn lấy anh, hôm nay nụ hôn tạm biệt nhẹ nhàng hình như không thể thoả mãn tâm tình mất mát của Thẩm Châm, khi Cố Tích Hoa tách ra, ý nghĩ Thẩm Châm nóng lên cô lại hôn lần nữa, Cố Tích Hoa sửng sốt, chính Thẩm Châm cũng sửng sốt.
Thế thì có phải không rụt rè quá không?
Thẩm Châm thừa dịp Cố Tích Hoa ngây người, trong nháy mắt cắn môi anh. Không rụt rè không rụt rè…
Ánh mắt Cố Tích Hoa trở nên sâu thẳm, trong phút chốc bị động trở thành chủ động, anh bắt lấy môi cô, hôn mạnh trả lại…
Nụ hôn lắt nhắt ngưa ngứa của Cố Tích Hoa dừng trên mặt cô, Thẩm Châm cảm thấy toàn thân mình bị cắn nhiều lần, cả người đau đớn. Một lần nữa Cố lão nhị được nắm lấy, âm thanh u ám đến đáng sợ của Cố Tích Hoa vang bên tai: “Thẩm Châm, anh muốn chết…” Cô đau lòng khi nhìn anh khó chịu mà cố nén, cô nói: “Anh vào…” Câu nói kế tiếp bị nuốt vào trong miệng anh, môi lưỡi quyết liệt khiến Thẩm Châm không thở nổi: “…Ưm…”
Anh nói: “Không cho nói!” Âm thanh trầm thấp, mang theo sự sắc bén, giống như một sợi dây nào đó cố nén đang bùng nổ bên cạnh. “Anh sẽ không nhịn được, Thẩm Châm.”
Ai muốn anh nhịn. Thẩm Châm trợn tròn mắt.
Cố Tích Hoa lấy lại lý trí trước khi sụp đổ, anh hít sâu mấy hơi buông Thẩm Châm ra, quyết định nhanh chóng đứng dậy đi vào phòng tắm.
Chờ hai người lăn qua lăn lại xong thì đã mười hai giờ, Thẩm Châm tiến vào trong lòng Cố Tích Hoa, anh điều chỉnh tư thế một chút để người trong lòng nằm thoải mái hơn, Thẩm Châm rất mệt mỏi nhưng không muốn ngủ, muốn nói lại không biết nói gì, cô chỉ đành lật qua lật lại. Cố Tích Hoa phát hiện sự sốt ruột bất an của cô, anh hôn vỗ về cô, âm thanh từ tính và khàn khàn, quá gợi cảm: “Đi cùng anh nhé?”
Thực ra Cố Tích Hoa cũng không muốn xa cô lâu như vậy, anh hiểu rõ cô là một người có tính độc lập rất mạnh mẽ, lần đầu tiên biểu hiện sự ỷ lại vào một người mãnh liệt như vậy, cô vẫn là chính mình, tâm trạng của anh không thể nói không tốt.
Sau khi buồn bực một lúc lâu Thẩm Châm nói: “…Anh trở về sớm một chút.”
Cô vươn tay ôm chặt lấy anh. Nếu Cố Tích Hoa đã nói những lời này thì anh khẳng định có thể sắp xếp tốt mọi thứ để cô dễ dàng đi theo anh, công việc, thị thực gì đó chắc chắn không thành vấn đề, cô cũng thật sự không muốn xa anh, nhưng mà, Thẩm Châm cảm thấy mình làm vậy chẳng giống Thẩm Châm chút nào, yêu cũng có nguyên tắc và khoảng cách, cô không muốn cứ quấn quýt lấy anh để thoả mãn chính mình lại mang đến phiền toái cho cuộc sống của anh.
Sau đó không biết làm sao ngủ thiếp đi, Thẩm Châm mơ màng cảm giác được có người hôn cô, dường như là có người nói “Chờ anh trở lại”, cô cố gắng muốn mình tỉnh táo nhưng không đánh thắng sự buồn ngủ dữ dội, cuối cùng chỉ có thể ngủ say. Buổi sáng khi thức dậy Cố Tích Hoa đã lên máy bay, Thẩm Châm ngồi ở mép giường ngẩn ngơ một hồi mới bắt đầu rửa mặt, rồi đi làm.
Trong thời gian Cố Tích Hoa ra nước ngoài thì Thẩm Châm trải qua cuộc sống hằng ngày theo quy luật thế này, đi làm - trang hoàng nhà mới - ngủ - đi làm - trang hoàng nhà mới. Đảo mắt liền tới tháng mười, dấu hiện mang thai của Tống Thanh Vãn bắt đầu lộ ra, bụng hơi gồ lên, có chút hiện tượng phù thũng, chiếc cằm vốn xinh xắn thon gọn nay trở nên đầy đặn, ngược lại thêm vài phần phúc hậu đáng yêu. Lúc đầu, mỗi ngày Cố Nam Thành đều gọi mười cú điện thoại về nhà, nay trở thành không đến công ty mà sửa sang lại phòng sách dùng làm việc, để mỗi ngày ngồi ở nhà trông chừng Tống Thanh Vãn, cô nhìn người đàn ông còn khẩn trương hơn mình chỉ đành cười trừ, bây giờ mới bốn tháng thôi, chẳng lẽ nửa năm sau không đến công ty? Cố Nam Thành mặc kệ những điều đó, anh ta ở nhà cố gắng xử lý công việc, cuộc họp tại công ty cần anh ta tham gia đều đổi thành họp qua video, mỗi tuần cố định đến công ty