Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.

ái đã đứng trên chiếc xe bus người đông như nêm, bên tai là tiếng cười nói xôn xao, phía ngoài cửa sổ là quang cảnh lúc tối lúc sáng, áp sát vào người mình là một người khiến cô bối rối xao động. Vừa trả qua một phen nguy hiểm kinh hồn bạt vía, bàn tay và đầu gối cô vẫn còn phải băng gạc, trong lòng giờ lại tràn ngập một nỗi xỗn ao kì lạ.
Lẽ nào đây là sức mạnh to lớn của hormone? Trái tim anh liệu có nhảy nhót như trái tim của cô không? Phong Lan tò mò muốn xác minh điều này, vừa mới nhúc nhích ngón tay, liền bị Đinh Tiểu Dã giữ chặt lấy.
“Đừng có sờ soạng linh tinh.” Anh cảnh cáo.
Phong Lan không động đậy nữa, cô ngẩng đầu lên nhìn Đinh Tiểu Dã. Anh đang trầm tư, không hiểu nghĩ gì. Trước đây Phong Lan không thực sự mê đàn ông mắt to hai mí rõ nét, cho rằng đó là xu hướng thẩm mỹ lỗi thời, không hấp dẫn như đôi mắt mảnh dài. Bây giờ cô được chiêm ngưỡng đôi mắt của Đinh Tiểu Dã từ khoảng cách cực gần, mắt anh rất to, mí mắt sâu, tròng mắt đen nhánh, giống như một giếng nước sâu có thể nhìn thấy hồn cô chìm vào trong đó, rơi mãi rơi mãi mà không chạm đáy, không có tiếng vọng, chỉ có dục vọng chực giãy giụa thét gào.
“Phong Lan.” Đinh Tiểu Dã đánh thức cô, đẩy trán cô về phía sau. “Tôi đã bảo đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đói khát đó…”
Phong Lan bị Đinh Tiểu Dã đẩy ngã cổ ra sau, đợi anh buông tay ra, cô đột nhiên kiễng chân, hôn vào môi anh. Bốn bên toàn là bức tường người, Đinh Tiểu Dã không đề phòng, cũng không có lối thoát. Khoảnh khắc chạm vào môi nhau. Phong Lan chỉ có cảm giác môi anh mềm mại hơn lời anh nói ra rất nhiều.
Cô chỉ nhẹ nhàng chạm vào, không di chuyển, trong khoảng một giây rồi rời ra, hai tay vẫn đặt trên ngực anh, mặt đỏ bừng lên nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì. Đinh Tiểu Dã ngây đơ, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, anh lấy mu bàn tay quệt ngang môi mình, quả nhiên thấy trên tay có màu son từ môi cô. Anh cứ nhìn trân trân vào tay mình như thế, như thể nó bỗng nhiên biến thành một bộ phận dư thừa trên người mình, không biết nên đặt vào đâu, càng không biết nên sử lý vết son làm hồ kia như thế nào, giữ lại thì chướng mắt, lau đi thì không biết phải dùng cái gì để lau. Gần đó có người huýt sáo, tai Đinh Tiểu Dã từ từ đỏ lên rất đáng ngờ, nhất thời anh không nói tiếng nào.
Phong Lan lẩm bẩm: “Tôi đã nói là sớm muộn gì cũng phải xử lý cái miệng này của cậu mà!”
Xe bus chạy nhanh hơn nhiều với với cô tưởng. Điểm Phong Lan xuống là bến xe có lưu lượng người rất lớn, vừa xong trên xe bus nêm chật như một hộp diêm chưa bóc, vậy mà trong nháy mắt người đã xuống quá nửa. Phong Lan và Đinh Tiểu Dã xuống xe cùng với dòng người, đám người nhanh chóng tản mát vào các con phố tĩnh mịch giữa đêm khuya. Trái tim cô cũng vậy, thoáng chốc ngập tràn, thoáng chốc trống rỗng.
Hôm nay cô không uống một giọt rượu nào mà người lại lâng lâng say say, như thể uống đến gần ranh giới của cảm giác vị diệu, đầu óc sáng suốt tỉnh táo mà lại có một cảm giác gì đó mờ ảo không thật. Con đường bằng phẳng dường như có ai đó trải vô số lò xo nhỏ bé, mỗi bước đi đều có cảm giác bồng bềnh lắc lư êm ái từ lòng bàn chân lan tỏa lên trên.
Bốn bề người đi lại thưa thớt dần, nhưng tiếng bước chân của Phong Lan không cô độc. Đinh Tiểu Dã không nói năng gì nhưng anh vẫn luôn ở bên cạnh cô. Hai người dường như không ai muốn chủ động nhắc đến tình tiết vừa xảy ra trên xe bus, thủ phạm tất nhiên là sung sướng, người bị hại cũng chẳng lên tiếng tố cáo.
Đến trước cổng khu nhà, Phong Lan do dự vài giây. Cô không dừng bước, Đinh Tiểu Dã cũng không phản đối, hai người liền đi qua dải cây xanh vành đai trong khu vườn của khu nhà, cuối cùng cũng đến tòa nhà của cô.
Phong Lan đằng hắng một tiếng rồi nói: “Nhà tôi ở trên tầng.”
“Ừm. Thế tôi về nhé.” Đinh Tiểu Dã cúi đầu bước đi.
“Cậu về bằng cách nào? Vừa xong là chuyến xe cuối cùng rồi.” Cô tìm ra một lý do.
Đinh Tiểu Dã nói: “Vẫn còn xe bus đêm, có điều phải đi xa một chút.”
“Đợi đã, này… tôi… nhà tôi không có ai cả, cậu có muốn lên ngồi một chút không? Để cám ơn cậu đã đưa tôi về, tôi có thể pha trà mời cậu, có cả cà phê, cậu muốn uống gì?” Phong Lan gọi anh lại.
Đinh Tiểu Dã miễn cưỡng đứng lại. Anh tò mò hỏi: “Chị định làm gì hả Phong Lan?”
Phong Lan lại một lần nữa đỏ mặt nhưng chắc hẳn màn đêm đã che đậy được cho cô. Thật ra cô không nghĩ gì nhiều, muốn trì hoãn không có nghĩa là định hẹn hò gì, chỉ là cô không nỡ nhìn thấy anh cứ thế mà đi.
“Cậu sợ tôi à?” Cô cắn môi hỏi.
Đinh Tiểu Dã đút tay vào túi, bật cười thành tiếng. “Hình như chị luôn quên một điều, chị chỉ là một cô gái mà thôi!”
“Cám ơn cậu cũng biết tôi là một cô gái.” Phong Lan tự giễu.
Đinh Tiểu Dã hỏi: “Bình thường chị cũng tùy tiện mời đàn ông lên nhà thế này sao?”
Phong Lan bị anh chặn họng không nói nên lời, mắt đỏ lên. Tại sao cô lại cho phép anh lần nữa xem thường và xúc phạm cô như vậy? Nhưng trong măt Đinh Tiểu Dã , cô chẳng phải chính là kiểu con gái kiểu như vậy sao? Phải chăng đối với anh, những cảm xúc không kìm nén được của cô chính là ph