Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.
g cách này của chị liệu có hợp với đôi giày của tôi không?”
“Thì ít nhất cậu cũng phải hỏi tôi một tiếng chứ.”
“Tôi biết chắc là chị sẽ không đi, sao tôi phải lãng phí lời nói của mình làm gì?”
Rồi không biết sau đó anh lấy đâu ra một đôi giày nữ đưa cho cô.
Phong Lan cúi đầu nhìn đôi giày đính đầy hạt kim cương giả long lánh, cau mày hỏi: “Của ai đấy?”
“Của Phương Phương.”
“Tôi không đi.” Phong Lan đá đôi giày ra. “Hai người đã thân đến mức giữ đồ cho nhau rồi cơ à?”
“Chị cho là vậy thì là vậy.”
Thái độ bất cần của Đinh Tiểu Dã khiến Phong Lan chạnh lòng, cô bỗng chốc quên mất sự xấu hổ khi phải so sánh hơn kém cao thấp với Phương Phương, hỏi bằng giọng tức tối bực dọc: “Rốt cuộc cô ta có gì hay chứ? Xét từ góc độ đàn ông thuần túy nhìn nhận đàn bà, cô ấy hơn tôi nhiều thế cơ à?”
“Cô ấy không “chảnh” bằng nổi một nửa chị.” Đinh Tiểu Dã quẳng ra trước mặt cô một đôi dép xỏ ngón của nam. “Có đi đôi này không?”
“Của ai vậy?” Cô lại hỏi câu cũ.
“Của tôi!” Đinh Tiểu Dã không chịu nổi nữa bèn nói. “Ai ở trong cửa hàng cũng có một đôi giày sơ cua. Ờ, chỉ trừ chị ra.”
“Tại sao?”
“Bởi vì còn phải làm việc!”
Phong Lan lúc này mới đi dép vào, rõ ràng trong lòng sướng chết đi được, nhưng miệng lại nói: “Chân cậu không có mùi đấy chứ?” Cô vừa nói vừa nhìn Đinh Tiểu Dã, trông anh như chỉ muốn càm chổi quét thẳng cô ra đường.
Đinh Tiểu Dã lúc bực đến cực điểm thì lại thấy buồn cười. “Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao mấy người bạn trai cũ của chị đều đi lấy người khác rồi.”
Nhưng lạ một điều, Phong Lan không hề giận trước câu nói rõ ràng là để kiếm cớ gây sự với cô này. Cô cười tủm tỉm, đứng dậy trên đôi dép tông của Đinh Tiểu Dã. “Tuy họ đều lấy người khác nhưng tất cả không trừ một ai, đều khen chân tôi đẹp.”
Đinh Tiểu Dã nhìn xuống chân cô, trông vừa gầy vừa trắng giống như dáng người cô, nhưng vì phải đi chân đất mất một đoạn đường nên hơi bẩn, móng chân còn sơn màu đỏ tươi.
“Đẹp á?” Anh tỏ vẻ hoài nghi.
“Cậu có phải là bạn trai cũ của tôi đâu, tôi chẳng khiến cậu phải bình phẩm.” Phong Lan đi thử vài bước. “Dép hơi bị dài nhưng vẫn đi được. Rồi, đưa tôi về đi.”
Đinh Tiểu Dã nói: “Đôi này của tôi không phải phiên bản giới hạn.”
Phong Lan cười. “Tôi sẽ cho rằng nó được sản xuất theo đơn đặt hàng cá nhân.”
Hai người cứ câu qua câu lại như vậy đi ra đến đường lớn. Phong Lan vẫy tay gọi xe, Đinh Tiểu Dã nhắc cô: “Chị có tiền không đấy?”
Phong Lan đáp tỉnh bơ như lẽ đương nhiên: “Cậu đưa tôi về thì đương nhiên cậu phải trả.”
“Cho nên tôi đâu có định gọi taxi. Nhà chị ở Thành Đông phải không?”
“Đúng vậy.”
“Đi.”
Một chiếc xe bus từ từ tiến vào điểm đỗ ở phía xa. Đinh Tiểu Dã kéo Phong Lan chạy. Phong Lan đi đôi dép rộng, bị anh lôi xềnh xệch, khổ sở chạy hùng hục.
“Cậu đưa tôi về bằng kiểu này à?” Phong Lan thở hổn hển dừng lại cạnh xe bus. “Không được… hết chố rồi… này! Tôi không muốn chen lấn, để chuyến sau đi được không…” Cô nói hết câu thì cũng vừa lúc cả người bị đẩy vào trong xe đã chật như nêm. Bên trên có người xuống xe, bên dưới có ngay một làn khách cuồn cuộn trào lên, Phong Lan bị đẩy lên trên theo đám người, cuối cùng bị dồn vào một góc không động đậy gì được.
Giọng Đinh Tiểu Dã từ trên đỉnh đầu cô vọng xuống: “Đừng càu nhàu, chuyến cuối rồi.”
Nhà Phong Lan ở làng Đại Học của khu Đông thành phố, còn nhà hàng thì ở khu phố thương mại sầm uất nhộn nhịp, nên chuyến xe bus cuối ngày đầy ắp sinh viên và các cặp đôi trẻ đi dạo phố về. Cô có cảm giác mình bị dồn ép khiến hai chân sắp không chạm đất nữa, trước mặt sau lưng đều áp chặt vào người khác.
Đinh Tiểu Dã đứng ngay trước mặt Phong Lan, cố hết sức đẩy người về phía sau, để cô có thể vươn tay nắm được một cái vòng vịn ở trên đầu. Phong Lan không hề thấp, nhưng lúc này bỏ giày cao gót, khiến cô cảm nhận được khoảng cách chênh lệch rõ ràng với Đinh Tiểu Dã trước mặt, tuy nhiên cũng không khó để với được vòng treo vịn. Chẳng qua nếu muốn vịn vào cái vòng ở bên phải phía trước cô, trong khi chân kẹt cứng không thể nhúch nhích nổi giữa đám người thì cô phải duy trì tư thế cả người đổ về phía trước, mà như vậy thì trông cô như đang nhào về phía Đinh Tiểu Dã, còn anh thì đang đợi ôm trọn cô vào lòng.
Phong Lan có chút ngại ngùng nhưng cũng không tỏ ra phản đối. Đinh Tiểu Dã còn mất tự nhiên hơn cả cô. Mấy lần xe chuyển hướng nghiêng ngã, anh quyết định để cô đổi vị trí vịn, bảo cô bám vào người mình.
“Vịn vào cánh tay tôi là được.” Anh nhẫn nãi chịu đựng bàn tay Phong Lan đặt hết vị trí này sang vị trí khác trên người anh để chọn cách tốt nhất. Anh vừa ngã ra sau, cố tại một kẽ hở giữa hai người thì lập tức bị ép vào sát sạt.
“Đằng sau cứ chèn tôi.” Phong Lan ngây thơ vô tội nói. Giữa vai, cánh tay và ngực anh, cô chọn cái thứ ba để làm điểm tựa giúp cô duy trì thăng bằng. Thật ra đi xe bus cũng không phải là tệ lắm.
Lúc này đã gần nửa đêm, tối ngày mùng Bảy tháng Bảy âm lịch. Mấy tiếng đồng hồ trước, Phong Lan còn đang sầu muộn với nỗi cô đơn trống trải của mình, thoắt c