Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2549 lượt.
óng túng dễ dãi?
Nghĩ đến đây, tất cả những cảm xúc đẹp đẽ vừa mới đây thôi còn bay bỗng trong tâm trí cô bỗng chốc tan biến. Cô lần nữa lĩnh ngộ sâu sắc rằng lời mẹ nói luôn đúng. Bà Phong bảo, đừng bao giờ chủ động bày tỏ tình cảm với đàn ông, cho dù trong lòng có yêu người ta đến phát điên phát cuồng đi chăng nữa, vì đàn ông không bao giờ trân trọng những gì họ dễ dàng đạt được. Hai mươi chín năm nay, Phong Lan luôn cẩn thận tuân thủ lời căn dặn của mẫu thân đại nhân. Những người đàn ông từng yêu cô và những người cô đã yêu đều nói cô “chảnh”, cô khó chiều, nhưng bọn họ luôn sẵn sàng đứng dưới tầng đợi cô, sẵn sàng mua hoa tặng cô và nói những lời có cánh ngọt ngào, theo cô làm đủ mọi điều, cùng cô chậm rãi bước đi.
Chỉ có Đinh Tiểu Dã là không.
Chỉ mình anh!
Lần đầu tiên cô chấp nhận chạy theo người ta, thế mà anh không thèm đoái hoài, đến nhìn chẳng thèm nhìn.
Phong Lan nghĩ, mẹ cô vẫn chưa giải thích thấu đáo, chữ “rẻ rúng” không dùng riêng cho giới tính nào, thứ mà người ta không có được luôn là thứ tốt đẹp nhất, điều đó đúng cho cả nam lẫn nữ.
“Cậu đi đi.” Phong Lan nói với Đinh Tiểu Dã.
Đinh Tiểu Dã đi vài bước, lại nghe thấy tiếng Phong Lan không can tâm ở sau lưng vọng theo.
Cô nói: “Đinh Tiểu Dã, tôi đã từng có bạn trai nhưng tôi chưa từng làm như thế này với bạn trai bao giờ. Nếu như cậu có tình nhử mồi thử thách tôi, để tôi phải cầu xin thì cậu đã đạt được mục đích đen tối rồi. Tôi e là không phải tôi nhất thời rung động, mà là tôi thích cậu.”
Giọng Đinh Tiểu Dã không biểu lộ bất cứ thái độ gì. Anh hỏi: “Thế thì làm sao?”
“Cậu không có chút cảm giác nào với tôi, dù chỉ là chút ít sao? Tôi không tin!” Phong Lan gấp gáp hỏi.
Đinh Tiểu Dã quay đầu lại. “Chị muốn tôi phải trả lời thế nào mới hài lòng đây?”
“Tôi muốn cậu nói thật, nhìn vào tôi mà nói.” Phong Lan đưa tay đặt lên ngực mình. “Dù chỉ một giây xao động cũng không có sao? Cả khi tôi hôn cậu cũng không?”
Đinh Tiểu Dã nhìn tay cô, cả phần cô đặt tay lên kia. Đèn đường hình hoa bách hợp trong khu nhà chiếu sáng rõ mồn một, như thể muốn soi thấu cả lục phủ ngũ tạng người ta. Anh mím môi, lắc đầu. “Tôi nói lại lần cuối, không hề.”
Nàng Bạch Tuyết Và Quả Táo Độc.
Phong Lan bật khóc, khi Đinh Tiểu Dã đã khuất xa. Lúc hay tin Chu Đào Nhiên đi lấy vợ, cô thấy nhục nhã hơn là buồn bã. Tuy nhiên khi Đinh Tiểu Dã cự tuyệt thẳng thừng không để cho cô lấy một đường lui, dù cũng mất mặt như nhau nhưng lần này nỗi buồn của cô lấn át tất cả.
Phong Lan hay nghe người ta nói, một số người có thể đem lòng yêu một người rất lâu, trong âm thầm lặng lẽ. Cô ngưỡng mộ độ thiền của họ, thật không hiểu nổi bằng cách nào có thể làm được như thế. Trong từ điển của cô không có từ “yêu thầm”. Theo suy nghĩ của cô, nếu thực lòng thích một người, chỉ trừ phi cách xa nhau quá, trừ phi không hề muốn chung sống với nhau, nếu không chỉ cần nhìn thấy người ta, nghe giọng người ta thì con tim yêu người hoàn toàn không thể che giấu. Ánh mắt bạn nhìn người ta, những câu nói của bạn với người ấy, mỗi hành động nho nhỏ, thậm chí cả hơi thở đều sẽ phản bội bạn.
Cô tự trách mình không có bản lĩnh, vừa phiền muộn vì bị anh cự tuyệt, lại quay sang lo lắng mình đã ép anh quá đà. Liệu Đinh Tiểu Dã có vì không thể chịu nổi cô mà bỏ việc không làm nữa? Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho việc anh bỏ đi.
Thực tế chứng minh rằng Phong Lan đã nghĩ quá nhiều và đã đánh giá Đinh Tiểu Dã có các nguyên tắc ứng xử quá phức tạp. Ngày hôm sau,cô mang đôi mắt gấu trúc vừa đến tiệm thì đã nhìn thấy anh đang rất hào phóng nở nụ cười đon đả với hai vị khách nữ trung niên đến ăn ở nhà hàng. Sau đó hai người khách gọi tất cả các món mà Đinh Tiểu Dã giới thiệu, mục đích ban đầu khiến Phong Lan nhận Đinh Tiểu Dã vào làm việc ở tiệm đã thành công. Cô có cảm giác như mình đào một cái hố rất to cho người khác nhảy vào, nhưng khi chính cô nhảy vào đó rồi thì lại không tự trèo ra ngoài được nữa.
“Mẹ kiếp! Cứ coi như là cậu không động đậy gì trước sắc đẹp của tôi, nhưng dù thế nào tôi cũng là sếp của cậu, cậu không thể vì đồng tiền mà từ chối tôi một cách uyển chuyển hơn một chút được sao?” Nhận ra mình nói to đến mức suýt để Lưu Khang Khang thích hong hớt nghe được, Phong Lan vội vàng cúi đầu giả vờ đang bận rộn, hạ giọng nói: “Cậu không thể giả vờ lung lay một chút sao? Cho cả thể diện lẫn lòng dạ tôi được an ủi một chút?”
Đinh Tiểu Dã xòe năm ngón tay ra, huơ huơ trước mặt cô.
“Làm cái gì thế?!” Phong Lan khó chịu né ra.
Đinh Tiểu Dã nói: “Chị cứ coi như tôi vừa “động đậy”, thấy có được an ủi tí nào không?”
Phong Lan lẳng lặng nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu, nhấn mạnh từng chữ một: “Chẳng buồn cười tí nào hết!”
Đinh Tiểu Dã không kìm được cười ngoác miệng.
Phong Lan càng tiếp xúc lại càng không hiểu nổi anh. Khi không cười, anh giống như một lưỡi dao, lúc anh cười… lại giống như một con sói vừa săn thành công con mồi.
Trong mắt Đinh Tiểu Dã, cô chẳng khác g