Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.
gì ra, còn nói gì nữa không?”
“Tăng Phi sao cơ?” Ngô Giang ngạc nhiên. “Tăng Phi đến gặp anh chỉ hỏi xem có cần giúp gì không, không nhắc câu nào đến chuyện của bọn em cả.”
“Thế tại sao anh lại biết bọn em thôi rồi?” Phong Lan lạnh sống lưng, không hiểu sao cô có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Ngô Giang nhìn cô thông cảm, nói: “Là mẹ em nói.”
Trước Khi Hối Hận
Phong Lan rời khỏi nhà Ngô Giang chưa được bao lâu, còn chưa nghĩ ra được kế sách gì để đối phó thì đã nhận được cuộc gọi của mẹ, bảo cô tối về nhà ăn cơm, trí thông minh của cô được kích hoạt, nghĩ tốt nhất nên đem về cái gì đó mẹ thích.
Phong Lan vội vàng đi mua một chiếc khăn lụa mẹ cô thích từ lâu nhưng vẫn tiếc tiền chưa mua, mang về nhà với tâm trạng lo lắng sợ hãi. Y như cô dự đoán, mẹ cô vứt khăn lụa xuống đất. dღđ。l。qღđ Bà Phong hết lời mắng mỏ con gái một trận, bảo Ngô Giang sắp lấy vợ, trong gia tộc chỉ còn duy nhất một ca khó là Phong Lan, đã thế lại còn to gan dám chủ động từ chối Tăng Phi, là người mà tất cả mọi mặt đều hoàn hảo. Giờ này Phong Lan tặng cho bà khăn lụa, chẳng khác gì để bà từ nay muốn sống thì phải che mặt không dám nhìn bạn bè họ hàng nữa.
Phong Lan tự biết lỗi, không biện bạch nhiều, ăn cơm xong thì ngoan ngoãn ngồi ở sofa nghe mẹ mắng. Theo kinh nghiệm của cô, đợi cho mẹ mắng mệt rồi, cáu giận cũng qua cơn rồi, lúc đó cô sẽ mời mẹ đi ăn khuya.
Nào ngờ mẹ Phong Lan mắng liên tục hai tiếng đồng hồ, còn lôi hết tất cả các tội cũ ra nhắc lại, càng mắng cơn giận càng dâng cao, tình thế này vượt qua cả lần Phong Lan bỏ việc ở cơ quan trước đây, thậm chí còn điên tiết hơn cả lúc nghe tin Chu Đào Nhiên lấy vợ. Phong Lan sợ mẹ lại lên cơn cao huyết áp, chỉ biết im lặng lấy điện thoại di động nhắn tin cho anh trai ở bên kia đại dương cầu cứu, bảo anh nhanh chóng cho cháu gái gọi điện thoại cho bà.
Nhà hàng hết giờ mở cửa liền trở nên vắng vẻ yên tĩnh, một ánh đèn vẫn chưa tắt làm cháy lên hi vọng của Phong Lan. Cô đi theo lối dẫn đến ban công của nhà hàng, sau đó dừng lại ở bình phong bằng gỗ chạm trổ.
Đinh Tiểu Dã đang ngả người trên mấy chiếc ghế mây ghép lại thành “giường ghế”, hai tay kê sau gáy, tóc như thể vừa gội xong ướt rườn rượt, Tiếng nhạc nho nhỏ ngập tràn không gian, phát ra từ dàn âm thanh ở phòng ăn.
Tay này thật biết cách hưởng thụ. Phong Lan nhìn thấy anh như vậy, chẳng biết nên khóc hay cười. Đến bây giờ cô vẫn chưa hiểu nổi bản thân mình đã bị anh mê hoặc như thế nào, cho dù có mù quáng, nông nổi đến mức nào đi chăng nữa thì đó cũng là tình yêu.
Cô thực sự yêu anh.
Không chỉ là một chút.
Hồi lâu sau, Đinh Tiểu Dã quay đầu nhìn cô, cười hỏi: “Đến rồi à?”
“Đây đều là dành cho tôi hả?” Phong Lan muốn nói đến nhạc và mấy chiếc ghế trống bên cạnh anh.
Đinh Tiểu Dã nói: “Chị cho là vậy thì nó là vậy.”
“Cũng được đấy.” Phong Lan có vẻ rất khoan khoái hít một hơi thật sâu không khí ở sân thượng. Tuy là nằm ngay giữa trung tâm thành phố phồn hoa, như ng làn gió mát ban đêm dù sao cũng tốt hơn bụi tạp ban ngày. Cô cũng bắt chước kê mấy chiếc ghế lại, nằm bên cạnh anh.
Sân thượng này là khoảng không gian duy nhất của nhà hàng nằm ngoài trời, thực chất nó là một cái giếng trời, lúc sửa sang cải tạo nhà hàng đã làm thêm luống hoa, trồng vài cây cảnh, trong góc còn bày chậu nước chảy róc rách có hình lá sen chạm khắc từ đá. Bình thường có thể kê được hai bàn dành cho bốn người ngồi. Vị trí này được các cặp đôi rất ưa thích, dù mùa hè nhiều muỗi, bên ngoài lại không có điều hòa, nhưng ngày nào cũng được khách đặt chỗ từ sớm.
Thiết kế của ghế mây rất hợp với không gian, nhưng Phong Lan dựa vào thành ghế lại cảm thấy khó chịu vì nó cứng như đá. Cô xoay qua xoay lại đổi tư thế, rồi đi tìm cái gối dựa để đệm sau gáy, cuối cùng cũng thấy thoải mái, duỗi dài chân ra, ngắm nhìn tượng Quan Âm có nước chảy, những chiếc lá đầy đặn khẽ đung đưa trong gió đêm, chậu nước phong thủy phía bên kia phát ra tiếng nước chảy róc rách. Cô nhắm mắt lại, vờ như sau lưng mình vài mét không phải là gian bếp, mà đang ở một thung lũng hoang sơ phong cảnh đẹp như tranh, hay là một không gian nước biếc trời xanh, nói chung ở đâu cũng được, miễn là một nơi cách biệt với thế gian, bên cạnh là một người cô nhớ nhung khôn nguôi. Tưởng tượng ra khung cảnh đó khiến Phong Lan cảm thấy bình an và hạnh phúc.
“Tôi cứ nghĩ cậu đi rồi.” Phong Lan nằm một chút rồi khe khẽ nói.
Đinh Tiểu Dã nói: “Suýt chút nữa.”
“Mẹ tôi nói gì với cậu?”
“Gọi tôi vào phòng ăn VIP nói chuyện.” Đinh Tiểu Dã hơi xoay người, cười nhìn Phong Lan. “Chị chính xác là con đẻ của mẹ chị. Tôi phát hiện ra hai mẹ con chị có một số đặc điểm cực kỳ giống nhau.”
“Mẹ tôi đâu có như tôi…” Phong Lan kịp thời nuốt hai chữ “yêu cậu” ngốc ngếch xuống bụng. “Như tôi bị cậu dắt mũi. Mẹ tôi nói gì thế, có phải là bảo cậu cuốn xéo không?”
“Mẹ chị lịch sự hơn chị nhiều, bà ấy nói chuyện nhân sinh và lý tưởng của cậu cuốn xéo chứ gì?” Phong Lan chế giễu, cô